Chương 10
"Ngô... Hảo ngứa... Ha a không cần tiếp tục lộng... Tiểu huyệt càng ngày càng kỳ quái... Thoải mái muốn chết..."
"Thực hảo, tiểu tao bức Mặc Mặc đã ướt đẫm, co dãn cũng thực hảo. Tiếp theo muốn dạy em dùng chính tiểu huyệt ngậm lấy dương vật nam nhân."
Tiêu Quân Đình ánh mắt sâu như vực, đáy mắt dục hỏa như con mãnh thú muốn đem thiếu nữ dâm đãng dưới thân mà cắn nuốt, hắn ngồi dậy tự mình cởi bỏ thắt lưng.
Tiếng kim loại va vào nhau vang lên thanh thúy, 'xoạt' một tiếng, Tiêu Quân Đình đem thắt lưng rút ra, phóng thích dục vọng hùng tráng, nóng bỏng.
côn thịt màu đỏ tím, thô dài căng trướng tựa như cánh tay trẻ sơ sinh, bên trên gân xanh chằng chịt, huyết mạch sôi sục. Đại quy đầu giống như trứng gà, ở trên đỉnh đầu lỗ nhỏ sâu hoắm đã phun ra một ít dịch trắng. Lông mao đen nhánh bao quanh dương vật tỏa ra hương vị nồng đậm, hai bên trứng dái đã nặng trĩu, có thể thấy chủ nhân nó năng lực vô cùng cường hãn.
Cự điểu nhìn có chút đáng sợ, đem so sánh với bề ngoài tuấn mỹ, ưu nhã của Tiêu Quân Đình đúng là hoàn toàn chẳng liên quan.
Hắn cầm hai chân Lâm Mặc mở rộng ra, thuận tay đem gối lót dưới eo Lâm Mặc. Nộn huyệt đáng yêu vẫn không ngừng phun nước, không hề che đậy mà bại lộ trong mắt Tiêu Quân Đình.
" Không, không được... Nơi đó không được... Chúng ta không nên làm như vậy, thầy buông em ra "
Lâm Mặc bị côn thịt dữ tợn của Tiêu Quân Đình dọa sợ, bỗng dưng có chút thanh tỉnh, hoảng loạn mà co rúm lại, sau lại muốn tránh thoát. Nhưng bị nam nhân đè lại, chân không thể nhúc nhích được, chỉ đành trơ mắt nhìn nam nhân nâng côn thịt tới gần huyệt nộn.
"Tôi muốn dạy em làm thế nào ăn côn thịt nam nhân, nếu không chờ đến lúc em lên giường, chẳng lẽ muốn giường mắt nhìn, em đem bao nhiêu hưng phấn của hắn quét sạch. Về sau nhất định không có cơ hội thứ hai tốt như này."
Tiêu Quân Đình không nhanh không chậm đỡ lấy dương vật của chính mình, đem quy đầu cứng ở miệng hoa huy t mà cọ sát, không ngừng đâm vào âm đế mẫm cảm.
dâm thủy không bao lâu làm cho côn thịt thô dài dính ướt, quy đầu no đủ sáng lấp lánh.
Nam nhân thoạt nhìn không một chút nào bị dục vọng chi phối, khuôn mặt bình tĩnh như thường. Ngay bây giờ, chỉ cần Lâm Mặc cự tuyệt hắn có thể coi như "rút trym vô tình."
Ngược lạ thì Lâm Mặc càng ngày càng chịu không nổi, huyệt khẩu kiều nộn bị đại dương vật lặp đi lặp lại đâm thọc, miệng huyệt bị mở ra một chút, lại không ngừng mấp máy, âm đế bị tàn sát bừa bãi, chưa bao giờ lại có cảm giác tê dại như thế, làm nàng cực đọ khát vọng có thể bị lộng một chút liền thoải mái.
"A không cần... Không cần thọc tiểu bức "
Lâm Mặc cảm thấy thẹn mà sợ hãi kêu, rốt cuộc cũng tránh thoát được ma trảo, cuống quýt lui đến đầu giường, thân thể co rút, kẹp chặt hai chân, đôi tay vây lại che đi hai đỉnh phong nhũ, không ngừng thở dốc.
Trước mặt Tiêu giáo sư tây trang vẫn chỉnh tề, duy chỉ đũng quần lộ ra cây côn thịt vô cùng dữ tợn, đại quy đầu đã ướt đẫm dâm dịch. Quả nhiên nam nhân bản chất là động vật vô cùng đáng sợ, làm cho Lâm mặc vô cùng sợ hãi, lại sinh ra cảm giác tò mò.
"Không cần sao?"
Tiêu Quân Đình đứng thẳng người, rũ mắt lẳng lặng nhìn cô, đôi mắt kia giường như có thể nhìn thấu nội tâm cô,hắn trầm mặc vài giây, đột nhiên nhàn nhạt nói
"Hôm nay đến đây thôi, tôi ra ngoài trước."
Dứt lời, Tiêu Quân Đình xoay người đi bỏ lại Lâm Mặc vẫn đang bị dục vọng thiêu đốt, tiện thể mang đại điểu nhét lại đũng quần.
Lâm Mặc buột miệng thốt ra "Từ từ..."