"Ngủ được một lúc rồi nhớ chưa gội đầu, nên dậy gội." Trong tiếng sấy tóc, giọng cô không rõ lắm.
Chí Kiên giơ túi lên: "Toàn món em thích."
Quỳnh Diệp nhìn anh thổi bay hai cái hôn, rồi lại tập trung sấy tóc.
Lấy xiên nướng ra đặt trên bàn trà, cởi áo hoodie bỏ mũ, chỉ mặc áo ba lỗ trắng. Chí Kiên quay người vào phòng tắm.
Đứng sau lưng Quỳnh Diệp, một tay cầm máy sấy, một tay vuốt tóc cô. Sấy đến khi tóc khô bảy tám phần, Chí Kiên dừng tay.
Quỳnh Diệp quay người, mắt cười tủm tỉm đứng nhón chân hôn anh một cái: "Một chút."
Chí Kiên thuận thế ôm eo cô, một tay từ gấu áo luồn vào, nắm lấy mông tròn mềm mại, không nhịn được xoa bóp vài cái rồi mới buông tay.
"Quần lót để trong túi đựng đồ của anh." Nói xong ôm Quỳnh Diệp ra ngoài.
Mặc quần lót xong, Quỳnh Diệp ngồi bệt trên sofa, cầm một xiên thịt cho vào miệng, ăn liền mấy xiên mới nhớ đưa cho Chí Kiên hai miếng.
Chí Kiên ăn một miếng thịt, rồi rót cho cô một cốc nước ấm đặt bên cạnh.
Lấy kịch bản " Lạc Thú" ra, lật đến chỗ vừa xem, nói: "Bộ phim " Lạc Thú" tìm em rồi sao?"
"Đúng vậy? Lâm Lâm bảo em xem đề cương và tiểu truyện nhân vật." Quỳnh Diệp ăn một miếng đậu phụ, "Em chưa xem."
"Mai em có thể xem kịch bản, anh thấy khá ổn, rất phù hợp với em." Chí Kiên lật lật tập kịch bản.
Quỳnh Diệp dừng tay, không thể tin nổi nhìn anh: "Chà! Đoàn phim này quá đỉnh rồi, lại còn tìm cả anh nữa sao??"
Chí Kiên khịt mũi: "Anh còn nói có thể đóng cùng em."
"Hả? Vậy thì không vui rồi~" Quỳnh Diệp có chút thất vọng.
"Ai nói? Như vậy họ mới thấy không thể tin nổi." Chí Kiên cọ cọ tai cô, "Yên tâm, anh sẽ diễn tốt cùng em."
Quỳnh Diệp cười đắc ý, có lẽ chỉ hai người họ mới biết ý nghĩa của từ "diễn" này, quay người gối đầu lên đùi anh.
Chí Kiên thuận tay đưa tay trái từ cổ áo cô luồn vào, nắm lấy một bên ngực, nhẹ nhàng xoa bóp.
Hai người nói đi dạo biển, đã quên mất từ lâu, một người xem kịch bản, một người ăn xiên nướng.
---
Hôm sau, Chí Kiên lên máy bay sớm để đến Tuần lễ Thời trang New York, còn Quỳnh Diệp ngủ đến tận trưa trên chiếc giường lớn của khách sạn.
Trợ lý gọi điện hỏi cô khi nào sẽ về phòng, vì chiếc váy hôm qua cần trả lại cho nhãn hiệu.
Quỳnh Diệp lúc này mới tỉnh hẳn, nghĩ về những gì Chí Kiên đã làm đêm qua, không biết chiếc váy còn mặc được không, có lẽ việc trả lại là không khả thi.
Cô đứng dậy đi vào phòng tắm tìm kiếm hai vòng nhưng không thấy chiếc váy màu xanh nước biển, đoán rằng Chí Kiên hiện tại vẫn đang trên máy bay.
Quỳnh Diệp cầm điện thoại định tìm người giải quyết, nhưng lại thấy tin nhắn Zalo chat của Chí Kiên: "Vợ yêu, anh đi đón máy bay rồi, đừng nhớ anh nhé~ Chuyện chiếc váy em đừng lo, anh đã giải quyết xong, anh mang về cất giữ rồi."
Quỳnh Diệp mỉm cười, nhắn lại: "Yêu anh, hôn hôn."
Sau khi thu dọn xong, cô lấy kịch bản mà anh để lại, rồi lặng lẽ trở về phòng của mình trong khách sạn.
Trợ lý nhỏ ngồi trong phòng khách của suite, ngoan ngoãn đợi cô trở về.
Vừa bước vào cửa, Quỳnh Diệp liền hỏi: "Lâm Lâm không biết chứ?"