⬅ Trước Tiếp ➡
Ngải Luân cẩn thận nhận lấy ảnh. Ảnh chụp một bên mặt đứa trẻ đeo cặp sách bước ra từ trường học.
Mặc dù khoảng cách chụp rất xa nhưng vẫn rõ mặt đứa trẻ.
Cẩn thận nhìn lại lần nữa, đứa trẻ này giống Mộ Nhã Triết đến 99%.
Dù là gương mặt hay thần thái giơ tay nhấc chân đều giống như đúc từ một khuôn.
Trên thế gian này chẳng lẽ có người giống nhau đến vậy?
Đây là tấm ảnh chụp Mộ Thịnh phái người đi theo dõi, ảnh chụp vừa đem đến, ông cụ tức giận đùng đùng đến văn phòng của anh, chỉ thẳng vào mặt mà nói: “Vô liêm sỉ! Cháu có con riêng bên ngoài? Có phải cháu muốn chọc ông tức chết? Bảo sao cháu không chịu cưới Tiểu Nhu? Là vì cháu có người phụ nữ khác ở bên ngoài?”
Mộ Nhã Triết nhìn tấm ảnh cũng thấy kinh sợ. Khó trách ông nội anh lại giận dữ như vậy. Quả thực đứa trẻ này rất giống anh, nhất là gương mặt này giống anh đến hoàn mĩ.
Huyết thống là điều gì đó rất kì diệu, không thể che dấu bất cứ ánh mắt nào của người khác.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là con anh, không cần bất cứ xét nghiệm nào.
Tình cha con trong lúc đó lại sinh ra cảm ứng kì diệu, gọi là “tâm ý tương thông” cũng được, khó có thể giải thích sự ràng buộc của tình cha con.
Đứa trẻ này lại được người phụ nữ kia dấu kín đến tận 6 năm?
Rốt cuộc mục đích của cô là gì ?
Chẳng lẽ vì ham vinh hoa phú quý hay muốn đem con gả cho nhà giàu?
Có lẽ cô cũng không phải loại phụ nữ ti tiện.
Mộ Nhã Triết không phải chưa điều tra người phụ nữ kia, Ngải Luân cũng đã đưa cho anh một phần báo cáo điều tra, cũng không có vấn đề gì, trừ khi—có người “động tay động chân” vào bản báo cáo kia.
Là người nào?
Không thể không hoài nghi người trợ lý thân cận này của anh.
Chẳng lẽ người trợ lý này của anh đối với anh có lòng không tốt?
Đối với ánh nhìn mang vài phần dò xét của Mộ Nhã Triết, Ngải Luân cảm thấy lạnh người.
Anh ta đã biết rõ thủ đoạn của tổng giám đốc, cực kì tàn độc.
Anh ta thật sự không dám tưởng tượng nếu tổng giám đốc biết việc anh ta đã làm sẽ xử lí hắn ra sao.
“Ngải Luân, tôi cho cậu thêm một cơ hội, đưa đến cho tôi một kết quả vừa lòng.”
Mộ Nhã Triết lạnh nhạt quan sát sự thay đổi trên vẻ mặt của anh ta: “Tiếp tục điều tra đứa nhỏ này.”
Hoảng hốt
Ngải Luân tâm thần bất ổn định, chạy ra khỏi phòng đó, vừa ra khỏi cửa phòng thì vô tình đụng phải Mộ Uyển Nhu.
Không biết Mộ Uyển Nhu đã đứng ở cửa được bao lâu,  trong lúc bọn họ nói chuyện chắc cô ta cũng đã nghe được ít nhiều, lúc này sắc mặt cô ta trắng bệch cực kì khó coi.
Anh ta giật mình, mặt tối sầm lại, cực kì khó coi, kinh sợ nói: “Bà tổng...”
“ Đừng nói!” Mộ Uyển Nhu vội vàng hung hăng trợn mắt nhìn anh ta, tiến đến đưa tay bịt miệng anh ta rồi đẩy anh ta đến một phòng cạnh phòng trợ lý, rất nhanh chóng khóa trái cửa lại!
Ầm...
Ngải Luân có chút bối rối không nên biết làm gì, đứng im tại chỗ, toàn thân Mộ Uyển Nhu đều run rẩy sợ hãi, cô ta tựa lưng vào tường, toàn thân đều vô lực như sắp ngã quỵ xuống, giống như đang lâm vào hoảng sợ, bất an cực độ.
“Bà tổng, cô có sao không?” Ngải Luân có chút lo lắng nhìn cô ta hỏi nhẹ.
Lúc đó, Mộ Uyển Nhu dường như mới lấy lại được sức lực, cả khuôn mặt cô ta vẫn nhợt nhạt, u ám.
“Anh ấy... Anh ấy nói với anh cái gì? Anh đã nói hết cho anh ấy nghe rồi sao?” Cô ta nhìn chằm chằm Ngải Luân, giống như người đang ngột thở, chìm sâu dưới nước.
“Tổng giám đốc yêu cầu tôi... điều tra lại thân phận của Vân Thi Thi một lần nữa, tất cả mọi thứ, đều phải xác thực một lần nữa, điều tra rõ ràng... bao gồm cả chuyện kia và đứa trẻ nữa.”
Ngải Luân vừa dứt lời, liền nhìn Mộ Uyển Nhu, thấy sắc mặt cô ta lại khó coi đi vài phần.
“Không thể!” Trong mắt Mộ Uyển Nhu phút chốc tràn ngập thê lương: “Anh làm như vậy là hại chết tôi rồi!”
Ngải Luân hít sâu một hơi lạnh lẽo, một loại cảm xúc phức tạp ngập tràn trong lồng ngực anh ta.
“Tôi không thể tiếp tục phản bội tổng giám đốc thêm một lần nữa!” Ngải Luân đầy chua xót, thống khổ, điều chỉnh lại khuân mặt tuấn tú đã vặn vẹo, mệt mỏi: “ Tôi đã phản bội tổng giám đốc một lần rồi...”
“Anh không nói, anh ấy làm sao có thể biết được chứ?” Mộ Uyển Nhu vô cùng tuyệt vọng, giống như người sắp chết đuối tưởng vớ được cây cọc cứu mạng nhưng sau cùng lại hóa ra chỉ là một đống rơm rạ, giọng nói của cô ta đã trở nên run rẩy, sợ hãi, tuyệt vọng.
“Nếu đứa bé kia thật sự là con ruột của tổng giám đốc, điều tra rõ ràng không phải tốt hơn sao?”
“Không thể!”
“Vì sao chứ?” Ngải Luân hoang mang nói.
Mộ Uyển Nhu đương nhiên không thể giải thích nổi rốt cuộc là vì cái gì.
Vì cái gì? Nếu điều tra rõ thân phận của đứa trẻ này, Vân Thiên Hữu nhất định sẽ được thừa nhận là một trong những người kế thừa tài sản tương lai của nhà họ Mộ.
⬅ Trước Tiếp ➡