⬅ Trước Tiếp ➡
Cửa từ từ mở ra.
Vân Thi Thi giật mình, quay đầu lại, cô nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng khuôn mặt lại toát lên vẻ giận dữ vô cùng, từ từ tiến về phía cô, đi phía sau chính là thư kí đã kí hợp đồng với cô, nhưng thư kí đó chỉ cúi đầu đi bên cạnh không nói gì.
Người phụ nữ đó đi đến trước mặt Vân Thi Thi, dừng lại, nhìn cô từ đầu tới chân đánh giá, sau đó nhìn cô đầy chán ghét, ánh mắt cô ta dừng trên mấy dấu hôn trên người cô, lạnh lùng nở nụ cười khinh miệt.
Vân Thi Thi nhanh chóng lấy chăn quấn chặt cơ thể mình hơn, nhưng lại không che hết dấu hôn trên cổ cô.
Sắc mặt người phụ nữ kia biến đổi không ngừng, từ đau đớn sang hờn dỗi, rồi chuyển thành giận dữ, hung tợn nói: “Cô chính là… người phụ nữ trong hợp đồng đó?”
Vân Thi Thi nuốt nước miếng: “… Đúng vậy, là…”
“Chát…”
Đáp lại câu hỏi của cô chính là một cái bạt tai đầy tàn nhẫn!
“Đúng là tiện nhân không biết xấu hổ! Cô… Cô nói đi, cô dựa vào đâu… mà dám… dám…” Người phụ nữ kia vừa hổn hển nói, vừa lấy tay nắm lấy tóc cô, vẻ mặt tái nhợt hét to: “Cô đừng tưởng là sinh cho anh ấy một đứa con thì có thể lên mặt với tôi! Tôi cảnh cáo cô, anh ấy là chồng chưa cưới của tôi, cô chỉ là một kẻ đẻ mướn không hơn không kém! Đừng có ôm vọng tưởng quá xa vời, rõ chưa, rõ chưa hả?!”
Vân Thi Thi ngạc nhiên, mờ mịt hỏi: “Tôi chỉ kí hợp đồng, tôi chỉ làm theo những điều khoản có trên đó, tôi biết thân phận của tôi ở mức nào, vậy nên…”
“Hiểu là tốt!” Ngực của người phụ nữ kia phập phồng do tức giận, cô ta hơi thở dốc. Bản thân cô ta tự hiểu, chính mình không có khả năng sinh con nên Mộ Nhã Triết mới phải thuê người thay cô sinh người thừa kế tương lai. Nhưng cứ nghĩ đến việc người đàn ông mình yêu đêm hôm lại đi ra ngoài làm chuyện đó với người khác, khiến trong lòng cô ta nổi lên ghen tị điên cuồng!
 
Mang thai
“Tốt nhất cô đừng trèo cao, đừng mong anh ấy để ý đến cô, dù là cái móng tay của cô cũng không!” Người phụ nữ kia hung hăng ném lại một câu, sau đó nghênh ngang rời khỏi.
Vân Thi Thi ngồi bệt xuống đất, mặt như người mất hồn, thư kí vội vàng đỡ cô dậy: “Mau đứng lên, đất lạnh lắm, sức khoẻ mới là quan trọng!”
Hai tháng sau
Tại bệnh viện tư nhân của Mộ gia, thư kí lấy được báo cáo kiểm tra sức khoẻ.
Đã mang thai được 7 tuần, thai nhi ổn định, bào thai là hai bé song sinh.
Cô cầm di động lên, nhìn báo cáo do thư kí của Mộ Nhã Triết gửi. Vân Thi Thi đi ra từ phòng khám sức khoẻ, đối với kết quả này, cô không mấy quan tâm, hiện giờ cô chỉ như một con rối mặc cho người khác định đoạt mà thôi.
Dù là thế nào, cô cũng sẽ làm tốt bổn phận của mình, nghe theo sự sắp đặt của họ, những thứ khác, cô cũng không muốn quan tâm nhiều.
Khi thư kí đến, chỉ mỉm cười nhìn cô, trấn an nói: “Cô Vân, hiện giờ tình trạng sức khoẻ cô rất ổn, đừng quá lo, ha ha, mấy tháng này cô chỉ cần ở trong biệt thự dưỡng thai, có việc gì, cứ nói với tôi.”
Vân Thi Thi ngẩng đầu lên, rồi lại cúi đầu xuống: “Tôi muốn gặp cha tôi.”
Hai tháng qua, cô ra đi chỉ để lại cho cha một tờ giấy đi không cáo biệt, hiện giờ chắc cha đang rất lo lắng cho cô.
Thư kí nghe xong ngẩn người: “Cái này… tổng giám đốc đã ra lệnh cô không được ra ngoài.”
“Tôi chỉ muốn gặp mặt cha một lát thôi, những thứ khác tôi không cần, chẳng lẽ điều đó khó vậy sao?”
Nhìn ánh mắt khẩn cầu của Vân Thi Thi, thư kí cuối cùng cũng gật đầu đáp: “Được rồi!”
Việc này cũng khiến cô có chút khó xử, vì dựa trên điều khoản hợp đồng thì cô không thể ra ngoài, nhưng thư kí lại nể tình cô là người đáng thương, tuổi còn nhỏ lại đi làm công việc mang thai hộ.
Về phía thư kí, chắc cũng có chuyện khó xử, thư kí thế nhưng vì cô lại gạt tổng giám đốc, giúp cô sắp xếp thời gian trốn đi gặp cha cô.
Địa điểm hẹn là một quán cà phê tại trung tâm thành phố.
Cha Vân Thi Thi nhận được tin nhắn liền xin nghỉ ở chỗ làm thêm, nhanh chóng đến nơi hẹn, ngồi ở trong quán mà đứng ngồi không yên. Từ ngày con gái ông đi không lời từ biệt, ông mỗi ngày đều lo lắng trằn trọc không ngủ được, mà vợ ông ở trước mặt ông cứ mắng nhiếc cô không ngừng, nói cô là kẻ trơ tráo, ác độc, không biết lý lẽ, vong ơn bội nghĩa, không có lương tâm, nhà khó khăn liền chạy theo người đàn ông nào rồi không biết.
Trong nhà sớm đã kiệt quệ, nhưng ngay lúc hết sức nguy nan, cha Vân không biết cô đang ở đâu thì hôm sau ông nhận được tin con gái Vân Thi Thi của ông gửi vào tài khoản của ông 100 vạn tệ. Tiềm thức ông mách bảo chuyện lần này có gì đó không ổn lắm.
Trên thực tế, Vân Thi Thi không phải là con gái ruột của ông, mười năm trước, ông đã nhận nuôi cô ở viện mồ côi, mặc dù bên cạnh ông đã có một đứa con gái rồi. Lúc đó Vân gia vẫn rất giàu có, khi đó gặp Vân Thi Thi, đó là một đứa bé nhu thuận, trong lòng ông thấy thích cô, nên mới nhận về nuôi, nhưng không ngờ vợ ông và con gái ông lại chán ghét cô. Khi đó trong lòng ông nghĩ cô còn nhỏ, dù sớm hay muộn thì vợ ông và con gái ông cũng sẽ chấp nhận cô.
Nhưng ông đã sai lầm rồi.
Bình thường, ông không có thời gian ở nhà, hầu như ông phải ở công ty cả ngày, dù sao ông cũng là cha của cô, nhưng lúc ông không có ở nhà, ông nào có biết vợ ông và con gái đối xử với Vân Thi Thi thế nào? Nhưng Vân Thi Thi ngay từ khi còn nhỏ đã luôn chịu oan ức, nên không bao giờ dám kể lể điều gì, trong lòng ông thật có chút áy náy.
Trên thực tế, nhà của ông là một gia đình khá giả, trên danh nghĩa cũng được tính là một gia đình danh giá, tiền thu vào cũng khá, nên cuộc sống thịnh vượng không lo nghĩ gì, nhưng đầu năm nay, sau một cơn gió lớn càn quét thị trường, tai hoạ đã giáng xuống toàn bộ gia đình ông.
 
Thân thế của Vân Thi Thi
Trên thực tế, nhà của ông là một gia đình khá giả, trên danh nghĩa cũng được tính là một gia đình danh giá, tiền thu vào cũng khá, nên cuộc sống thịnh vượng không lo nghĩ gì, nhưng đầu năm nay, sau một cơn giớ lớn càn quét thị trường, tai hoạ đã giáng xuống toàn bộ gia đình ông.
Công ty bị lỗ nặng, rất nhiều cổ đông rút vốn, thấy công ty bước đến bờ vực phá sản, vợ ông lại nhắm thẳng mũi tên hướng về Vân Thi Thi. Năm trước, ông vì muốn cô thoát khỏi cảnh bị hành hạ ở nhà, nên không tiếc tiền đưa cô vào học tại một trường quý tộc. Vợ ông lại cho rằng, nếu không phải vì chuyện lần đó thì công ty sẽ không gặp cảnh phá sản, gia đình không gặp hoàn cảnh như lúc này. Vì chuyện này, gia đình lúc nào cũng cãi vã, thậm chí, khi Vân Thi Thi đi học về, thừa lúc ông không có ở nhà, vợ ông và đứa con gái ruột kia của ông liền đóng cửa đánh đập cô không ngừng, vì chuyện này cha Vân mà xém chút lên cơn đau tim.
Khi cha Vân đang chìm vào suy tư, thì cánh cửa mở ra, thư kí bước vào, Vân Thi Thi chậm rãi đi theo phía sau, nhìn thấy cha Vân, nước mắt như muốn tuôn trào, nhưng cô ngay lập tức trấn tĩnh lại bản thân. Cha Vân đứng dậy, liếc nhìn thư kí một cái, rồi ánh mắt tràn ngập nghi ngờ nhìn con gái mình.
Thư kí như hiểu rõ ánh mắt kia mang ý gì, nên trực tiếp cúi đầu rời khỏi phòng, đóng cửa lại.
“Thi Thi!” Cha Vân lo lắng đi đến bên cạnh con mình, nắm lấy bả vai cô, kiểm tra xem cô có bị gì không, sau đó mới nói: “Hai tháng nay con đã đi đâu vậy? Con có biết cha đã lo lắng thế nào không?”
Vân Thi Thi áy náy ngẩng đầu lên nhìn cha Vân, hai tháng không gặp, đầu cha Vân đã có nhiều sợi tóc bạc hơn, trên mặt là một nỗi u uất khó tả. Tính ra thời gian này cha Vân phải lo lắng rất nhiều điều, công ty thì đang trên bờ vực phá sản, lúc rãnh thì chạy đi tìm cô, cứ thế ông vừa phải làm lụng vất vả, vừa lo lắng quá nhiều nên dạo này đã ốm đi rất nhiều.
⬅ Trước Tiếp ➡