⬅ Trước Tiếp ➡
Mộ Uyển Nhu?
“Không phải mẹ này… con mơ thấy, có một người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng gọi một cái tên, nhưng không phải tên của con… Ô, con cũng không biết nói sao nữa! Tóm lại chính là con mơ thấy người đó, liền cảm thấy rất an tâm, rất ấm áp, thật giống như…”
Giọng nói non nớt ngừng một chút, Mộ Dịch Thần buồn bực nói: “Nhưng mà con không thích người mẹ này (Mộ Uyển Nhu)! Không dịu dàng chút nào, Dịch Thần không thích cô ta… Cha, con không cần người mẹ này đâu! Con muốn người mẹ trong mộng kia cơ…” 
Cậu nhóc vừa khóc vừa làm nũng, vô cùng tùy hứng.
Sắc mặt Mộ Nhã Triết càng trở nên nặng nề, nhưng giọng điệu lại vẫn vô cùng dịu dàng: “Ngoan, Dịch Thần không khóc, được không? Cha lập tức về nhà với con!”
“Dạ! Vậy, con chờ cha về!”
Cúp điện thoại, khóe miệng Mộ Nhã Triết hơi cong lên.
Con người… thật sự có cái gọi là thần giao cách cảm sao?
Bác sĩ nói, Tiểu Dịch Thần là sinh đôi. Giữa một cặp sinh đôi, thường xuyên xảy ra chuyện tâm linh tương thông*. Nhưng mà, lúc trước cô gái kia sinh cho anh hai đứa con trai, trong đó một đứa sinh ra liền không còn thở…
*Mặc dù hai cụm từ “Thần giao cách cảm” và “tâm linh tương thông” đều là các cụm từ Hán Việt, nhưng mình thấy nó cũng khá phổ biến, hơn nữa lại cũng không tìm được cụm từ nào mang nghĩa tương đương để thay thế, nên mình vẫn giữ nguyên.
Tuy vậy, sau đó anh sai người đến bệnh viện tìm bác sĩ phẫu thuật và y tá chăm sóc cô ngày cô sinh con, muốn nhận lại thi thể đứa bé kia để an táng thật tốt, bọn họ lại nói là đã xử lý.
Lúc đó anh còn rất thương tiếc. Nhưng mà từ khi chuyện Tiểu Dịch Thần bắt đầu lớn lên, cậu nhóc liền không ngừng nói với anh, cậu nhóc mơ thấy mình có em trai.
Mặt mũi đáng yêu, hơn nữa còn cực kỳ giống cậu nhóc, giống như hình ảnh phản chiếu trong gương vậy, không có chút khác biệt.
Anh vẫn luôn cho rằng đó là lời nói vô căn cứ.
Mãi cho đến một hôm, Tiểu Dịch Thần sốt cao, bác sĩ gia đình truyền dịch cho cậu nhóc, trong lúc hôn mê, cậu nhóc nằm ở trên giường, không ngừng gọi: “Mẹ… Mẹ…”
Sự bất lực, không muốn xa rời không giống với thái độ lạnh nhạt mà cậu nhóc vẫn đối xử với Mộ Uyển Nhu.
Thường ngày Tiểu Dịch Thần gọi Mộ Uyển Nhu một tiếng mẹ, nhưng lại không thân thiết.
Ngày ấy khi cậu nhóc tỉnh lại, liền khóc lên, Mộ Uyển Nhu muốn ôm lấy cậu nhóc, cậu nhóc lại càng khóc to, nói mình không cần.
Lúc đó Tiểu Dịch Thần vừa khóc vừa nói: “Dịch Thần có em trai, em trai bị bệnh, tim Dịch Thần rất đau, rất rất đau…”
Chỉ là, lúc trước đứa bé kia, không thể giữ được, vậy em trai của cậu nhóc ở đâu mà ra?
Không có ai tin tưởng lời nói của Tiểu Dịch Thần, chỉ cho rằng cậu nhóc là trẻ con, nói năng lung tung.
Đến cuối cùng, Tiểu Dịch Thần cũng không nhắc đến chuyện đó nữa, chỉ là lại càng thêm xa cách đối với Mộ Uyển Nhu.
……
Hôm sau, thời gian làm việc rất bình thường.
Nhưng mà buổi chiều, một việc ngoài ý muốn đã xảy ra, làm Vân Thi Thi bị đuổi việc.
Vốn dĩ sau nghỉ trưa, Vân Thi Thi cầm bản kế hoạch định giao cho cấp trên, nhưng chân trước mới vừa đi, chân sau liền có mấy tên lưu manh công khai đánh bảo vệ của công ty, sau đó xông vào, vừa đập phá bàn ghế vừa lớn tiếng đòi gặp cô.
Bọn họ vừa xông vào, liền dọa cho mấy người trong văn phòng sợ hãi. Thậm chí còn có mấy đồng nghiệp vừa thấy hình xăm trên người bọn họ, liền sợ hãi đứng ở trong góc không dám ra. Nghe nói trong thành phố có mấy kẻ du côn rất có thế lực, nhưng mọi người đều không biết vì sao Vân Thi Thi lại chọc phải mấy người này?
 
Bị tìm đến bực mình
Vân Thi Thi đi nộp bản kế hoạch trở về, cũng bị sự việc xảy ra trước mắt làm cho sợ tới mức không biết làm sao, nhưng mà cô lấy lại bình tĩnh rất nhanh.
Mấy tên thanh niên kia vừa thấy cô, nhận ra cô là Vân Thi Thi, liền kéo tay cô lôi ra khỏi công ty.
Trong đó, một người nhìn có vẻ giống anh cả của đám người đó hung hăng tát cô một cái, hiển nhiên là rất tức giận, hùng hổ gào lên với cô: “Cô chính là chị gái của ả đàn bà đê tiện kia?”
Vân Thi Thi ngẩn ra, che lại má đánh giá bọn họ, ngay sau đó liền hiểu ra “ả đàn bà đê tiện” trong miệng bọn họ là ai!
“Này! Cô có biết đứa em gái kia của cô thiếu anh đây bao nhiêu tiền hay không?” Người đàn ông nhai kẹo cao su, nhìn cô từ trên xuống dưới đến mấy lần.
Vân Thi Thi rũ mắt, mím môi thật chặt, không hề lên tiếng, trong lòng nhanh chóng hiểu rõ mọi chuyện.
Vân Na kia, tám phần là lại chơi làm chuyện điên rồ bên ngoài rồi lại thiếu nợ người ta, trong nhà vốn không còn gì cả, cô ta cũng không có tiền để trả, không còn cách nào, liền nhớ đến cô, liền đưa địa chỉ công ty cô cho mấy người này.
Vân Thi Thi âm thầm hối hận, lúc trước cô sợ cha Vân đi làm gặp phải chuyện gì không tốt, lại không thể liên lạc với cô, nên mới để lại địa chỉ cho mấy người nhà họ Vân, nhưng cô không ngờ, người không nên đến lại tìm đến cửa.
Nhưng mà, cô không muốn thỏa hiệp với bọn họ. Không phải cô có khí phách, mà là cuộc sống của cô cũng không dư dả gì, nếu như trả nợ cho Vân Na, học phí kỳ này của Hữu Hữu lấy tiền ở đâu để trả?
Thấy cô không nói lời nào, tên kia lại càng thêm tức giận, một tay hắn túm lấy cổ áo cô, một tay tát cô mấy cái.
“Mày có bị câm hay không thế? Có biết nói không? Mau trả lời tao! Con mẹ nó!”
“Có phải không chịu đưa tiền không?” Mấy tên lưu mang còn lại xô đẩy cô, có tên còn nhìn ngực cô đầy xấu xa: “Không còn tiền cũng không sao! Mày ngoan ngoãn đi theo bọn tao. Không có tiền trả, nhưng vẫn còn có cách khác!”
“Nói cũng đúng, con bé này nhìn cũng khá đấy. Có đồng ý đi theo mấy anh đây không?”
Mấy người còn lại nghe vậy liền cười đê tiện.
Khuôn mặt Vân Thi Thi đã bị đánh cho sưng đỏ: “Mong mấy người nói chuyện tôn trọng tôi một chút.”
⬅ Trước Tiếp ➡