“Cố An Hảo, mày là cái đồ không biết xấu hổ.”
“Tuổi còn nhỏ không lo học cho giỏi, trung học còn chưa tốt nghiệp vậy mà đã chạy đi thuê phòng với đàn ông. Thuê phòng làm tình một đêm.”
An Hảo vì say rượu mà đầu vẫn rất đau, thấy đám người Cố gia xông tới, miệng đầy quở trách, lập tức hiểu được mục đích tối qua Cố Thi Thi bỏ thuốc cô.
Thấy Cố An Hảo mặc áo tắm trên người, gương mặt đầy mệt mỏi, giống như vừa lăn lộn với đàn ông sau đó đi tắm rửa.
Cố phu nhân và mấy chú thím Cố gia đều dùng biểu tình cực kì ngạc nhiên nhìn kĩ từ đầu đến chân cô.
Chú hai của An Hảo là người duy nhất đứng ra thay cô nói chuyện khi người Cố gia cự tuyệt nhận nuôi cô.
Mà lúc này ông ta lại vô cùng đau đơn chỉ cô: “An Hảo, cháu-cái đứa bé này, từ bé thân thế đáng thương đã đành, năm năm trước ba cháu đồng ý đón cháu về nhà cũng không định nhận nuôi một cô nhóc không biết xấu hổ như cháu. Mặt mũi Cố gia thật sự bị cháu làm cho mất hết rồi.”
Cố Thi Thi ở bên cạnh phụ họa: “Chú hai, đêm qua cháu thấy Cố An Hảo cùng một người đàn ông ở ngoài đường anh anh em em, liền biết cô ta nhất định làm chuyện không sạch sẽ ở bên ngoài, quả nhiên bị cháu bắt được rồi.”
“Mày ngay cả trung học còn chưa tốt nghiệp, cả ngày mù quãng ở cùng đám côn đồ ngoài xã hội, thật sự là không biết xấu hổ.”
“Sao Cố gia có đứa bé như mày... Lúc trước không nên để Thiên Minh đón mày về. Tốt xấu gì cũng là con gái thị trưởng, đúng là dọa người mà.”
Cố Thi Thi chen miệng vào: “Làm gì có chuyện có chuyện ba cháu muốn đón nó về? Mẹ nó là đàn bà không biết xấu hổ quyến rũ ba cháu còn chưa tính, còn vụng trộm sinh hạ đứa con gái như thế, lúc trước căn bản ba cháu không có ý định nhận nó.”
“Nếu không phải mẹ nó chạy đến Cố gia ầm ĩ cuối cùng còn chết ngay cầu thang nhà chúng ta, dùng cái chết bức Cố gia nhận đứa con riêng này về thì Cố An Hảo nó sao có thể bước vào cửa Cố gia chúng ta.”
Những lời nói khó nghe như thế, An Hảo đã quen từ lâu, gương mặt không hề có chút gì là tổn thương.
Tối qua cô uống nhiều, nhất thời não bị chập mới có thể tin tưởng chuyện ma quỷ của Cố Thi Thi mà đến bar Dạ Yến tìm cô ta.
May mà lúc trước cô uống quá nhiều, cho nên trong bụng không chứa được nhiều thứ khác,uống xong ly nước trái cây không bao lâu đã nôn ra hết, dược tính của thuốc cũng không nhiều.
Nhưng nghĩ đến Cố Thi Thi vì muốn hoàn toàn đuổi được cô ra khỏi Cố gia mà dùng thủ đoạn ti tiện táng tận lương tâm như vậy.
Bỏ thuốc cô, để cô ở trong quán bar vì dược tính của thuốc mà không biết người đàn ông nào hoặc là bị cô ta sắp xếp cho người đàn ông nào ra ngoài thuê phòng đúng không?
Sau đó, một màn hiện tại là Cố Thi Thi đã sắp xếp xong, tính toán mang người Cố gia tới sau đó hoàn toàn đuổi Cố An Hảo cô ra khỏi Cố gia.
Trước kia An Hảo chưa từng có cảm giác đắc tội người khác lại đáng sợ đến mức này.
Dù cho hàng năm vào tết âm lịch ngay cả chiếc bảnh chẻo và bánh trôi cô cũng không kịp ăn, chỉ ăn canh thừa cơm nguội.
Dù cho cô mãi mãi bị bài xích ở bên ngoài đám người kia, dù cho chỉ cần cô trở về Cố gia thì Cố phu nhân sẽ dùng ánh mắt xem thường và châm chọc cô.
Dù cho Cố Thi Thi mặc chán quần áo và túi cũ rồi ném vào thùng rác cũng không muốn cho cô dính tí ưu đãi nào.
Dù cho cô vừa đến Cố gia được hai năm bị Cố phu nhân và Cố Thi Thi đánh không nhiều thì ít, đã từng bị thương bao nhiêu chỗ trên người...
“Chú hai, chú ba, hai người xem nó mà xem, ngay cả một câu giải thích cũng không có. Nhất định tên đàn ông xấu xa thuê phòng cùng nó đang trốn ở đây.”
Bỗng nhiên Cố Thi Thi đi tới, đưa tay muốn đẩy An Hảo ra, kết quả phát hiện An Hảo vẫn thẳng người đứng đó, không hề đẩy được cô ra, lại càng tức giận muốn tát cô một cái.
An Hảo đưa tay ngăn cô ta, sau đó đẩy ra: “Cố Thi Thi, ai đúng ai sai trong chuyện này chính cô rõ ràng nhất. Bớt dùng phương thức bỉ ổi đó để đối phó tôi đi.”
Mắt thấy Cố Thi Thi bị đẩy cả người lảo đảo, Cố phu nhân tiến lên đỡ lấy con gái, sau đó quay đầu mắng: “Mày dám ra tay Người Cố gia chúng tao cho mày ăn mày mặc, nuôi mày, có còn thiên lý không vậy?”