⬅ Trước Tiếp ➡
Số cuối của bạn là 8808 mua năm bịch bánh tôm ở siêu thị XX, 20 đồng.
Số cuối của bạn là 8808 mua ba phần trái cây đông lạnh ở siêu thị XX, 15.9 đồng.
Số cuối của bạn là 8808 mua khoai tây chiên ở siêu thị XX, 6 đồng.
Số cuối của bạn là 8808 mua 4kg nho, 3kg táo, 2kg ô mai ở siêu thị XX, 58 đồng.
… Một hộp mặt nạ giấy, hai hộp sữa chua… 12 đồng.
… 3.5 đồng.
… 8.8 đồng.
… 17 đồng..
Biểu tình trên mặt Tả Hàn Thành giờ phút này hơi phong phú.
Ngay cả Mạc Bạch và Lâm Thanh đi theo anh nhiều năm cũng không khỏi tò mò nội dung những tin nhắn kia, vậy mà khiến Tạ tổng trước giờ vui giận không biểu lộ ra lại có biểu tình dở khóc dở cười.
Rốt cuộc tại sao lại lấy tôi (1)
 
Buổi chiều sau khi An Hảo ăn uống no đủ liền ngủ một giấc, hơn 5 giờ mới tỉnh lại.
Tiếng chuông di động vang lên vào đúng 6 giờ, cô vội vàng chạy ra từ trong phòng tắm, cầm lấy di động nghe máy: “Alo! Ông chủ! Tôi lập tức đến ngay!”
“An Hảo! Đêm qua sao cô không trở về? Cặp sách trong phòng bao ngược lại bị cầm đi, vậy tiền năm chai rượu đâu? Xảy ra chuyện gì? Con nhỏ chết tiệt cô sẽ không cầm tiền trốn đi chứ?”
“Ách, chờ lát nữa tôi tới lại giải thích với ông, tôi lập tức tới ngay!”
Sau khi cúp điện thoại chạy về phòng tắm, nhìn chính mình trong gương. Dù dùng máy sấy sấy như thế nào, vẫn không sấy ra tạo hình tóc giả lúc trước.
Bận việc hơn nửa giờ đến bây giờ còn chưa kịp trang điểm, cuối cùng cô từ bỏ vấn đề kiểu tóc, tính toán đi trang điểm trước.
Kết quả mới chạy ra từ trong phòng tắm, đã bỗng nhiên nghe thấy tiếng cửa bị mở ra.
Tả Hàn Thành đi vào nhà, đầu tiên là thấy An Hảo tóc tai lộn xộn, dư quang khóe mắt dừng ở những gói đồ ăn vặt trên bàn trà và trên sô pha phòng khách.
Lại nhìn chung quanh một vòng, cả căn nhà ở trong một ngày giống như đã biến thành hiện trường tai nạn.
Mà đầu sỏ gây tội kia bởi vì thấy anh đã trở lại mà bỗng nhiên cứng đờ đứng ở sau sô pha, có chút không biết theo ai nâng tay nhỏ lên rất là máy móc chào hỏi, cười vẻ mặt xán xán: “Hi, anh đã trở lại? Tan tầm rồi hả?”
Mới chỉ một ngày, trong phòng bị cô đạp hư đến giống như một bãi chiến trường, cô ngược lại sửa soạn mình sạch sẽ, mới vừa tắm xong, mặc quần áo chỉnh tề ở trên người, hiển nhiên là đang chuẩn bị ra cửa.
Tả Hàn Thành đi qua một mảnh lộn xộn trong phòng khách, sau khi thấy trên sô pha kia xếp đầy đồ ăn vặt đã ăn không còn thừa bao nhiêu, anh giơ tay xoa xoa giữa mày: “Em muốn ra cửa?”
“Ừm……” An Hảo ba phải cái nào cũng được ừm một tiếng.
Nghe ra thái độ có chút chột dạ ba phải cái nào cũng được của cô, đôi mắt anh tuấn của Tả Hàn Thành khẽ động, không hỏi cô muốn đi đâu: “Trước khi đi nhớ thu dọn sạch sẽ.”
An Hảo khiếp sợ nâng mắt lên nhìn anh: “Hiện tại?”
“Trừ phi cô muốn ngủ ở trong đống rác.”
⬅ Trước Tiếp ➡