Bình An vừa nói vừa ợ một tiếng, đoạt lấy giấy ghi địa chỉ trong tay ông chủ, trực tiếp làm thủ thé ok với ông ta: “Chờ tôi cầm đống tiền màu hồng chiến thắng trở về.”
Ông chủ quán bar vỗ trán.
Cô nhóc Cố Bình An kia bình thường nhìn cũng đáng tin lắm. Tuy uống hơi nhiều nhưng từ trước tới này vẫn luôn giảo hoạt thông minh, cũng không cần lo lắng cô sẽ xảy ra chuyện gì, trực tiếp vung tay dể cho cô nhanh chóng rơi fdid.
Ngôn tình hài hước, "kinh dị" và đầy lãng mạn: Nếu bạn gái và mèo cưng hoán đổi thân xác thì phải làm sao?
Nổi máu anh hùng cứu cô một lần, 3 năm sau, tình cờ gặp lại, hai từ duyên phận dường như trở nên càng trớ trêu
Gái nhà lành sau một đêm say, lỡ dây dưa với một kẻ mặt dày vô sỉ như anh: Định mệnh không thể trốn thoát
Một thế thân bị gán nợ dần dần bóc trần khuất tất về thân thế của mình, từng bước lột xác
Bình An hăng hái ra ngoài bắt taxi, một đường đi tới khách sạn Weiss, cho dù say mèm không thấy rõ này nọ nhưng vẫn nhớ tới phần trăm chiết khấu.
.......
Khách sạn Weiss là khách sạn số 1, số 2 bảy sao ở thành phố A, chỉ có người chính trị với người có địa vị cao hơn trong giới thương nhân mới có thể tới.
Bình An xuống taxi, vừa hôn môi vào tờ giấy viết địa chỉ vừa cầm theo năm chai rượu lung lay đi vào.
Trên địa chỉ biết phòng 1608 khách sạn Weiss, cô đi vào thang máy, bàn tay ấn ấn vài cái, nhắm mắt chịu đựng cơn hoa mắt chóng mặt, ôm rượu kiên nhẫn chờ thang máy tới nơi.
Thang máy dừng ở tầng 6, cửa vừa mở thì cô đã ra ngoài, mở đôi mắt mông lung nhìn số 08 trên đó, rốt cuộc tìm được đến nơi liền nhấn chuông cửa.
Nhấn một hồi mới có người ra mở cửa, Bình An trực tiếp cầm năm chai rượu, cười công thức hóa nói: “Tiên sinh, rượu của ngài.”
“Cố Bình An?”
Đột nhiên nghe thấy người đàn ông trong phòng gọi tên mình, thậm chí giọng nói nâng cao lạnh lùng có chút hoài nghi.
Đôi mắt đầy sương mù của Bình An nháy mắt tỉnh táo lên nhiều lắm, cảm giác say đều bị kinh hách tỉnh táo vài phần.
Cường đại như cô mà cam chịu bị hệ thống sai bảo? Cứ thử xem mèo nào cắn mỉu nào!
2 năm sau chia tay, hắn không ngờ mình sẽ gặp lại vợ cũ ở nơi tăm tối tột cùng
Nữ cảnh sát đơn thuần bảo vệ tổng giám đốc mặt lạnh, chuyện dở khóc dở cười gì đây?
Cá tính mạnh mẽ, nhan sắc thuần khiết, nhưng cô lại bị trói buộc bởi 1 hợp đồng
Sau đó tập trụng nhìn vào, nhìn thấy gương mặt âm trầm của Tả Hàn Thành liền cứng người.
Tả Hàn Thành!
Sao có thể là anh ta đây?
Rõ ràng sau 3h anh đưa cô về trường, còn kiên nhẫn dặn dò cô đi ngủ sớm một chút, so sánh vẻ mặt của cô cực kì nhu thuận vẫy tay chào tạm biệt với anh với vẻ mặt kinh ngạc lúc này khác nhau nhiều lắm.
Đặc biệt là vẻ mặt kia của Bình An, như yêu ma quỷ quái nhìn mà không dám lại gần, trạng điểm đậm, trên đầu đội tóc giả màu vàng xù xì, còn có cách ăn mặc theo trào lưu hư hỏng và đám trang sức nặng, hiển nhiên là em gái chơi bời ở trong bar.
“À, tiên sinh, thật xin lỗi, tôi đi nhầm phòng.”
Bình An nhanh chóng làm bộ như không biết anh lùi ra sau, mang theo năm chai rượu quý xoay người muốn chạy.
“Đứng lại.” Âm thanh nghiêm túc đến không thể nghiêm túc hơn vang lên.
Bình An dừng chân, mài mài răng quay đầu hung hăng trừng anh: “Làm gì? Không phải anh chưa bao giờ thấy cách ăn mặc này của tôi, một tháng trước ở quán bar anh cũng đã nhìn rõ ràng...”
“Cầm đồ vào đây.” Tả Hàn Thành nhìn bộ dạng đó của cô, ngay cả gân xanh cũng nhảy lên, âm thanh nghiêm nghị không cho phép kháng cự.
Bình An trừng anh, lại thấy trên cửa là số 608 cũng hiểu mình đi nhầm phòng, phải là 1608 mới đúng.