Chương 2
bị phóng lớn gấp nhiều lần, Lâm Miên trố mắt ra.
Đợi lấy lại tinh thần thì bản thân đã đứng trước bàn dài, đèn pin điện thoại ở giữa hai người.
Cô nhìn chằm chằm vào cổ áo xộc xệch vì ngủ của nam sinh để lộ ra xương quai xanh, nhất là không thể bỏ qua thứ nhô lên giữa hai chân mở rộng của người kia.
"Bất lịch sự." Lâm Miên nghe thấy ý cười từ trong giọng điệu của nam sinh.
Sau đó một cái áo khoác bị ném xuống đầu Lâm Miên, che khuất đi ánh sáng còn sót lại trước mắt cô.
Trì Khâm cầm di động trên bàn lên, nhìn cô gái trước mặt nắm chặt chiếc áo màu trắng, áo khoác của anh lớn hơn cô rất nhiều, che khuất đôi mắt đẫm lệ đáng thương của cô gái nhỏ.
Còn có chiếc áo sơ mi bởi vì ướt đẫm mà trở thành trong suốt, lộ hết ngực cô ra.
Mãi cho đến khi cánh cửa đóng "cạch" lại một tiếng, Lâm Miên mới từ từ kéo chiếc áo ra khỏi đầu, có một thứ bị rớt ra khỏi áo rơi xuống đất.
Lâm Miên cúi người, ngón tay tinh xảo nắm chặt một tấm bảng tên nhỏ, nhờ ánh trăng nên cô mới thấy rõ chữ trên đó.
Lớp 12 2, Trì Khâm.
Một tiếng thét đánh tan sự yên tĩnh ở quảng trường rộng lớn "Học sinh kia lớp nào đó, tại sao còn chưa đi " Lâm Miên cố gắng hết sức che đậy sự xấu hổ của bản thân, ôm cặp sách trước ngực chạy một mạch ra khỏi cổng trường, lúc đi ngang qua bảo vệ cô nhỏ giọng nói xin lỗi.
"Xin lỗi, em về muộn." Tiết tự học buổi tối của trường trung học phụ thuộc kết thúc lúc 9 giờ rưỡi, đường mùa hạ ban đêm vẫn có vài người đi tản bộ, Lâm Miên bước nhanh dọc theo nơi có người.
Cho đến khi ra khỏi con đường của trường trung học phụ thuộc, xác nhận không có người ngồi canh chừng mình, cô thở phào một hơi.
Khoác trên người đồng phục trường trung học phụ thuộc màu xanh đậm rộng thùng thình, bên trên còn vương mùi hương của nam sinh, vị đắng của bạch đậu khấu trộn lẫn với hương cam nhè nhẹ quấn lấy cô.
Giống như mọi ngày, Lâm Miên chạy nhanh lên cầu thang, không cho phép bản thân quay đầu nhìn phía sau, hành lang khu nhà cũ nát đen như mực, đèn cảm biến âm thanh đã sớm không còn hoạt động, cô phải dùng đèn pin của điện thoại để lấy chìa khóa mở cửa.
Trực tiếp ném cặp sách xuống, tắm rửa thay quần áo.
Nhiệt độ máy nước nóng hôm nay vô cùng cao, Lâm Miên không xoay người chỉnh lại nhiệt độ, cô mặc cho nước nóng dội từ trên đỉnh đầu xuống cho đến khi làn da quen với độ nóng đó, cô từ từ nhắm hai mắt tận hưởng cảm giác thả lỏng hiếm có.
Mạnh mẽ chà xát bọt sữa tắm trên người, Lâm Miên cúi đầu ngửi thấy mùi chanh thoang thoảng, mùi toilet ở lầu 6 xen lẫn mùi nước hoa hỗn tạp đến ngạt thở của tụi con gái chỉ tồn tại trong nội tâm cô.
Còn có mùi trên đồng phục nam sinh vừa nãy.
Cô đều không thích.
Tắm rửa xong đã sắp 11 giờ, xác nhận cửa nhà đã khóa trái cẩn thận, Lâm Miên mới trở về phòng ngủ của mình, từ gầm giường lấy ra một hộp thuốc lá được giấu bên trong.
Tách tách âm thanh bật lửa trong đêm vô cùng vang, Lâm Miên vụng về châm lửa, nhìn khói thuốc bay lượn lờ.
Cả người tựa vào cửa sổ, bên ngoài tiếng ve kêu dần dịu đi, dưới ánh đèn đường màu vàng là cặp tình nhân nhà hàng xóm, có lẽ là vừa đi chơi về,