Chương 8
cậu?" "Cậụ.
Chu Chấn Ninh Sao cậu có thể mặt dày bỉ ổi đến mức độ này cơ chứ " Đôi môi Chu Chấn Ninh hơi cong lên, hờ hững đáp lại cô bằng ba chữ "Quá khen rồi." "Không biết xấu hổ " "Cậu không cần quan tâm là tôi có biết xấu hổ hay không.
Tôi cho cậu năm phút.
Tôi không biết người đó là ai nếu chỉ nhìn vào nửa người dưới trong tấm ảnh, đã không lộ mặt thì người ta cũng chẳng nhận ra đó là cậu đâu nhỉ." Quả là một sự uy hiếp trắng trợn.
Trần Khả trợn tròn mắt, ngay khi cô định mở miệng đáp trả thì đầu dây bên kia đã chuyển thành tiếng "tút tút".
Cô cầm điện thoại di động, đứng chết trân tại chỗ, đôi môi run rẩy một hồi lâu, sau đó cúi đầu xuống gửi một tin nhắn cho Chu Chấn Ninh.
Mười phút, tôi lo Lương Tử Hi còn đợi tôi.
Sau khi tin nhắn được gửi đi, Chu Chấn Ninh dường như trả lời ngay lập tức, chỉ có hai kí tự.
OK.
Nhìn hai kí tự kia, Trần Khả nghiến chặt răng.
Đây mới là bộ mặt thật của Chu Chấn Ninh cậu học sinh giỏi trong mắt thầy cô, "con nhà người ta" trong mắt bố mẹ cô, thậm chí là chàng thiếu niên ưu tú được biết bao cô nàng mến mộ, ai mà tin chứ?
Tòa nhà dạy học mới luôn đóng cửa vào buổi tối.
Chỉ khi nhà trường có hoạt động đặc biệt cần có tiết mục biểu diễn thì phòng tập nhảy và phòng âm nhạc mới được mở vào buổi tối để tập luyện.
Dạo gần đây không có sự kiện nào nên cả tòa nhà tối đen như mực, cánh cửa sắt ở tầng một cũng đang được đóng lại.
Trần Khả nhíu mày, tiến lên trước.
Khi đến gần, cô mới phát hiện cửa sắt không bị khóa chặt mà chỉ đóng lại thôi.
Nếu không cố tình tiến lại gần để kiểm tra thì sẽ chẳng có ai nhận ra nó không hề bị khóa.
Cái tên Chu Chấn Ninh này lắm mưu hèn kế bẩn quá Cơ mà..
Cậu ấy mở cửa kiểu gì nhỉ?
Rõ ràng là cửa ở nơi này sẽ bị đóng vào mỗi buổi chiều muộn mà Trần Khả đẩy hé cửa rồi nhanh nhẹn lẻn vào trong, cô còn cẩn thận kéo cửa lại, trả nó về trạng thái ban đầu rồi mới quay người đi lên tầng trên.
Cô sợ bị phát hiện lắm, dù sao đây cũng là việc vi phạm nội quy.
Nếu bị bắt được, cô chẳng thể giải thích vì sao mình lại có mặt ở đây hay vào trong bằng cách nào.
Điểm mấu chốt là cô còn hiểu rõ Chu Chấn Ninh gọi mình tới đây để làm gì, như vậy thì càng không thể để ai khác biết chuyện này được..
Trần Khả cố gắng áp sát vào vách tường để ẩn mình trong bóng tối, mỗi bước đi đều cố phát ra tiếng động nhỏ nhất.
Vất vả một hồi cũng đến cửa phòng âm nhạc, cánh cửa đó cũng như cửa ở dưới, không đóng chặt mà hơi hé ra.
Cô đưa tay lên, áp lòng bàn tay lên cánh cửa lạnh lẽo, dừng lại hai giây để lấy can đảm rồi mới mở đẩy cửa vào trong.
Nương theo ánh trăng rọi vào từ cửa sổ, Trần Khả nhìn thấy một người đang ngồi trên chiếc bàn dài được kê sát tường phòng âm nhạc, tất nhiên là Chu Chấn Ninh.
"Cậu chậm chạp quá, quá mười phút rồi này." Giọng nói của Chu Chấn Ninh vang lên trong bóng tối, có phần mất kiên nhẫn.
Trần Khả hơi ngứa răng, cô nhẹ nhàng đóng cánh cửa sau lưng, sỗ sàng đáp trả "Tôi cũng cần tránh né người khác chứ?" Chu Chấn Ninh không trả lời, đôi mắt anh khóa chặt lên người cô, sự xao động vốn bị đè nén lâu nay