Chương 17
được, vậy cậu mở rộng chân ra một chút, để tôi dùng tay chơi cậụ" Trần Khả suýt nghẹn lời "Sao cậu lại thế này?" "Biến thái phải không?" "Miệng hay tay, cậu chọn một đi." Chu Chấn Ninh nói, hạ thấp đôi chân đang móc vào khuỷu tay xuống, rõ ràng là đang muốn cô lựa chọn.
Trần Khả nhìn anh trong bóng tối, môi run rẩy, cuối cùng nghiêng đầu sang một bên, mở rộng đôi chân đang treo trên mép bàn sang hai bên một chút.
Cô cảm thấy lúc này mình giống như con cá nằm trên thớt, chờ bị mổ xẻ, đối với điều này..
Cô hoàn toàn không có cách nào.
Thấy Trần Khả thỏa hiệp, trong lòng Chu Chấn Ninh dâng lên một cảm giác thỏa mãn không thể diễn tả, khóe môi anh nhếch lên, cố tình nói "Mở rộng thêm chút nữa, chưa đủ." ".." Trần Khả nắm chặt tay thành nắm đấm, mở rộng chân ra.
Sau đó, cô cảm thấy tay anh nắm lấy đầu gối phải của cô và đẩy nó sang một bên.
Bàn tay đang giữ ngực để ấn cô vào bàn bắt đầu di chuyển xuống, dọc theo bụng mềm mại của cô tới giữa hai chân cô.
Hơi thở cô cứng lại, cố nhịn ý muốn kẹp chặt hai chân lại, đúng lúc đó, giọng khàn khàn của Chu Chấn Ninh vang lên "Nếu cậu cảm thấy ngại ngùng thì cứ nhắm mắt lại coi như đang mơ vậy, nếu thấy thoải mái thì rên lên vài tiếng, tôi sẽ biết phải làm thế nào để khiến cậu cảm thấy thoải mái hơn." ".." Sao cô có thể nhắm mắt lại và coi như đang mơ được?
Hơn nữa, tại sao cô lại phải cảm thấy thoải mái?
Không phải là nói giúp anh "giải tỏa áp lực" hả?
Cô hoàn toàn không muốn cảm thấy thoải mái chút nào Trần Khả im lặng, cô cảm thấy anh nắm lấy mép quần lót của cô, kéo sang một bên kẹp lại.
Nước dâm dinh dính nóng ẩm bị giấu trong chiếc quần lót một lúc lâu, rồi lại bị gậy thịt của anh đâm đến mức tê dại và nóng ran.
Khi lớp vải bị xé toạc, toàn bộ huyệt nhỏ đột nhiên lạnh ngắt.
Ngực Trần Khả giật giật, không hiểu sao lại nhanh chóng nhắm mắt lại.
Có lẽ..
việc tự lừa dối bản thân luôn là điều dễ dàng nhất.
Chu Chấn Ninh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nghiêng đầu sang một bên, nhắm mắt lại, khóe môi anh nhếch lên cao hơn.
Ánh mắt di chuyển xuống dưới, chậm rãi dừng lại ở nơi âm phụ không được che phủ bằng vải của cô.
Mặc dù ánh sáng khá mờ nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy sợi lông thưa thớt và hình dạng toàn bộ huyệt nhỏ, đặc biệt là khe hở chưa bị khai phá, có thể nhìn thấy rõ khi ngâm trong nước.
Anh nheo mắt, yết hầu trượt lên trượt xuống, dùng ngón trỏ và ngón giữa cẩn thận phác họa đường viền huyệt nhỏ của cô.
Phần thịt mềm mại nhạy cảm ở cửa huyệt và môi lớn bị đầu ngón tay anh gảy qua gảy lại, một dòng nước ấm tê tê dại dại không ngừng lan vào huyệt nhỏ.
Cơ thể Trần Khả khẽ run, ngón chân cong lên.
Huyệt nhỏ không ngừng co giật, phun ra chất lỏng trơn trượt.
Trần Khả cảm thấy toàn thân nóng ran, thẹn thùng..
"Nhạy cảm quá, chỉ cần chạm nhẹ thôi là lại chảy nước rồi." ".." Trần Khả giả vờ không nghe thấy, nhắm chặt mắt lại.
Chu Chấn Ninh không thèm để ý, dùng ngón tay dính đầy nước dâm lướt dọc theo khe hở ẩm ướt, đâm vào từng chút một.
Càng tiến vào, nó càng ướt và nóng hơn.
Anh chạm vào lỗ nhỏ thấy chỗ nào cũng mềm, co rụt lại như cái miệng nhỏ, còn hai môi bé thì trông mịn màng và mềm mại hơn.