Chương 26
Động tác của Trần Thâm nhanh hơn một chút. Thân dưới của Mạnh Kiều bị căng ra, cửa huyệt càng thêm phấn hồng, còn có tiếng nước đan xen cùng tiếng thân thể va chạm vào nhaụ
“Ư… Thoải mái quá…”
Âm thanh này quá mức dâm đãng, dễ dàng kích thích Mạnh Kiều chảy nước.
“Thật ngoan.”
Trần Thâm khen thưởng cho cô một nụ hôn, môi lưỡi quấn quít, nước bọt cũng trao đổi cho nhaụ
“A… Đừng mà,… Đừng đâm nơi đó…”
Mạnh Kiều hét lên, không biết ban nãy Trần Thâm đâm tới chỗ nào, khiến cho bụng nhỏ của Mạnh Kiều co rút liên hồi, run rẩy vô cùng.
“Không thích sao?”
Trần Thâm giữ lấy eo của cô, đâm mạnh vào nơi đó. Bởi vì động tác nhanh hơn, tiếng lắc lư của chiếc giường cũng vang lên.
“Cách âm của khách sạn không tồi, Kiều Kiều kêu lên đi, được không em?”
Trần Thâm dụ dỗ Mạnh Kiềụ
Mạnh Kiều tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện xấu hổ như vậy Nhưng cô không biết, chỉ một lát sau, cô đã bị vả mặt.
Trần Thâm đâm vào nơi mẫn cảm của cô. Cô rên rỉ, cơ thể run rẩy phun nước, làm ướt bụng của Trần Thâm, chăn cũng dính một chút.
Tựa như sắp chết rồi, nhưng cảm giác kia thật sự mất hồn.
Đôi mắt của Mạnh Kiều sáng long lanh, Trần Thâm biết, đây là dáng vẻ vui vẻ hưởng thụ của cô.
Khoái cảm chưa hết, chuyện tình vẫn còn tiếp tục.
Buổi chiều ngủ lâu, cho nên tinh thần của Mạnh Kiều vẫn còn tốt. Cô tiếp tục làm loạn cùng Trần Thâm.
“Anh ơi.”
Mạnh Kiều gọi anh.
“Ừm?”
Động tác dưới thân của Trần Thâm không dừng lại, mà càng mạnh mẽ va chạm hơn.
“Em thích anh.”
Đột nhiên Mạnh Kiều thổ lộ.
Trần Thâm dùng tay vuốt mái tóc ướt mồ hôi của cô, lau sạch mồ hôi ở trán cô, khóe miệng cong lên, nhìn cô, nói
“Anh cũng thích em, rất thích, vô cùng thích.”
Nói đến ba chữ “vô cùng thích”, anh mạnh mẽ đâm vào, sức lực ấy như thể để chứng minh cho hai chữ “vô cùng” của anh là như thế nào.
“Cảm nhận được anh thích em như nào không?”
Trần Thâm nuốt lời, anh không còn nhẹ nhàng nữa mà là dùng sức làm cô rồi.
Mạnh Kiều thầm kêu không ổn rồi, có lẽ cô đã chạm tới điểm mấu chốt của anh. Liệu cô có bị làm đến ngất không nhỉ? Động tác mạnh mẽ như vậy, nếu không phải được Trần Thâm giữ lại thì có lẽ cô đã bị đâm đến đầu giường rồi.
“Anh ơi… Anh Trần Thâm… Anh nói sẽ nhẹ nhàng mà…”
Mạnh Kiều có ý muốn đàm phán, tay nhỏ vẽ vòng tròn trên ngực Trần Thâm.
“Anh đổi ý rồi, để lần sau đi.”
Trần Thâm là tên đàn ông xấu xa Mạnh Kiều vừa nghĩ vừa hưởng thụ khoái cảm mà anh mang đến.
“A… Ư… Ưm… A…”
Đủ loại âm thanh phát ra từ miệng của Mạnh Kiềụ
Nơi cửa huyệt và gậy th t va chạm đã xuất hiện bọt nước, nhưng lại bị nước của Mạnh Kiều chảy ra làm trôi đi, cứ lặp lại như thế vài lần.
Mạnh Kiều không nhớ đến cuối cùng đã kết thúc như thế nào, cô chỉ biết cô bị Trần Thâm làm hết lần này đến lần khác.
Sau khi xong việc, Trần Thâm không về phòng của mình mà ôm Mạnh Kiều ngủ.
“Ngủ ngon.”
Anh hôn nhẹ lên trán cô.
Mạnh Kiều mơ màng hỏi
“Anh không về phòng à?”
“Muốn khi tỉnh dậy được nhìn thấy em.”
Anh trả lời.
Mạnh Kiều không trả lời lại, cô muốn trêu chọc anh đã cướp mất lời thoại của cô rồi, nhưng vì quá mệt mỏi cho nên mỉm cười rồi ngủ mất.
==================================================
Trần Thâm bị lạnh mà thức giấc. Anh nằm nghiêng trên giường, trên người cũng chỉ còn một góc chăn, hơn nữa còn bị thứ gì đó đè lên. Anh sờ soạng một chút, hóa ra là chân Mạnh Kiềụ
Anh cười bất lực, dụi dụi mắt. Tư thế ngủ của cô này cũng quá không ngoan rồi.
Trần Thâm dịch người, để chân của Mạnh Kiều vào giữa hai chân mình, sau đó ôm eo cô.