Giả Vai Thành Yêu
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡

Buổi chiều, Mạnh Kiều không có cảnh diễn, cô đang suy nghĩ xem Trần Thâm ở đâu để tìm anh cùng diễn tập. Cô liếc nhìn xung quanh, ngón tay đặt nằm dưới bàn tay phải.
“Diễn tập trước đi.” Trần Thâm trực tiếp nói.
“À, nhưng ở chỗ này ạ?” Có quá nhiều người, cô xấu hổ.
“Có thể đi vào phòng hóa trang được không?”
Nhưng mà hình như cũng không thể được, cô nam quả nữ bí mật ở trong phòng thay đồ thì có thể làm gì cơ chứ?
“Tới phòng họp đi.” Cái gọi là phòng họp thực chất cũng chỉ là một căn phòng nhỏ được ngăn cách đơn giản.
Hai người bước vào phòng họp, không ai nói tiếng nào, bầu không khí im lặng này khiến cả hai có chút ngại ngùng.
Theo kịch bản, cảnh quay diễn ra ở bên ngoài bức tường nhà sau giờ giới nghiêm, Mạnh Kiều lẻn ra khỏi nhà để trốn gặp Trần Thâm, tình yêu cuồng nhiệt khiến hai người không thể kiểm soát được.
Mạnh Kiều ngồi bên cạnh sofa, Trần Thâm ngồi ở ghế trước mặt cô, trên cao nhìn xuống làm Mạnh Kiều càng có thêm áp lực.
“Anh Trần Thâm, anh có thể ngồi bên cạnh em có được không?”
Trần Thâm hơi sửng sốt, gật đầu nói được, rồi đứng dậy đổi vị trí.
Mỗi người cầm một quyển kịch bản và đắm mình trong câu chữ, hoàn toàn không hề diễn tập, mà lại giống như các em học sinh đang đọc sách giáo khoa.
“Nhờ lời thoại chưa?” Trần Thâm hỏi, Mạnh Kiều gật đầu, anh trực tiếp cầm kịch bản của hai người đặt lên chiếc bàn ngắn bên cạnh.
“Thử xem, không phải căng thẳng quá đâụ”
Trần Thâm nắm lấy tay Mạnh Kiều ấn cô vào ghế sofa, giả vờ như đang ấn cô vào tường.
“Em có biết anh nhớ em đến thế nào không?” Anh đang đọc thoại.
Mạnh Kiều nuốt nuốt nước bọt, quên mất phải nói thoại “Ừm… xin lỗi, em quên lời mất rồi.”
“Không sao.” Trần Thâm lại nói câu này.
Lần này Mạnh Kiều đã theo kịp tiết tấu, mọi việc khá thuận lợi, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần.
Do dự một giây, Mạnh Kiều nhắm lại mắt, sau đó trên đôi môi mềm mãi đã có xuất hiện xúc cảm, cô không có khép hàm răng lại. Trần Thâm không nhịn được mà dụ dỗ, đưa lưỡi vào thăm ở bên trong.
Sự đụng chạm của hai chiếc lưỡi mềm mại nhưng lại mang tới cảm giác vô cùng mới, Mạnh Kiều mút nhẹ nhàng theo bản năng, nhưng trái lại là sự tách biệt khoảng cách giữa hai người.
Hành động đáp trả của  Mạnh Kiều khiến Trần Thâm đột nhiên tỉnh táo, Mạnh Kiều đột nhiên đứng lên, đỏ mặt vuốt môi của chính bản thân mình rồi nói cô đi ra ngoài một chút.
Trần Thâm nhìn theo bóng lưng chạy trốn của cô, đưa tay lên che mắt, hình như anh đã làm sai điều gì rồi?
Mạnh Kiều che khuôn mặt nóng ran, mặc dù cảm giác hôn rất thích nhưng cảnh quay vào buổi tối thì phải làm sao.
Cô trở lại với chỗ ngồi hàng ngày, cầm kịch bản như một cây quạt gió, cô ở phim trường, nhưng tâm tư lại chẳng ở nơi này.
“Không phải là bạn trai mà lại hôn môi thì làm sao bây giờ?” Cô không tìm kiếm trên điện thoại di động nữa, lật xuống, lập tức tắt trang web, toàn là những đáp án màu vàng .
Ý chỉ những thông tin liên quan tới chuyện ấy ấy đó
Cô còn chưa kịp tìm ra câu trả lời thì Trần Thâm đã đi tới “Xin lỗi, vừa rồi…”
“Không sao đâụ” Mạnh Kiều trả lời để chấm dứt đề tài. Cô không muốn đối mặt với sự thật rằng mình vừa chủ động mút lưỡi một người đàn ông, “Ha ha, xem kịch bản, xem kịch bản.”
Cứ tưởng cảnh ban đêm sẽ khó quay, không ngờ lại vượt qua chỉ có một lần. Lần này trông có vẻ như hai người đang hôn nhau kịch liệt, nhưng Trần Thâm chỉ hôn môi dưới của Mạnh Kiều từ đầu đến cuối, không có thêm động tác gì khác.


⬅ Trước Tiếp ➡