⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Vãn run lên, dứt khoát bước đến, thoải mái mở miệng nói "Tôi ở trong nhà bên đó, thật ngại quá, đồ của tôi bị gió thổi rơi vào sân nhà cậu, tôi nhặt xong sẽ đi ngay."
Cô chạy chậm qua đó, cầm bộ tóc giả trong bụi cỏ lên.
"Lấy được rồi, vậy tôi đi đây, quấy rầy rồi." Lục Vãn giấu đồ ở đằng sau, không người cậu ra trả lời, nhanh chóng lút rui.
Sau khi rời khỏi cô thở phào nhẹ nhõm, cũng may không bị xem như tên trộm, cũng không bị mắng.
Lục Vãn đi về, đúng lúc có một chiếc xe dừng trước cửa nhà, sau đó một người phụ nữ mặc áo gió màu xám tro, quần iean ống rộng, mang giày cao gót màu đen bước xuống xe.
Lục Vãn từng thấy bà trong hình nhưng khí chất của người thật còn đặc biệt hơn, có loại cảm giác xa cách rất vi diệu nhưng không đáng ghét.
Mà lúc này cô đang mặc váy, tay còn cầm bộ tóc giả, không biết có nên đi tới hay không.
Mẹ Lục chú ý đến cô gái đứng cách mấy mét, bà vừa nhìn thấy đã chạy như bay đến ôm chầm lấy cô.
"Con ơi."
...Mặt của Lục Vãn được chôn trong một nơi rất mềm mại.
Không đúng, tại sao dáng người của bà lại đẹp như vậy? Còn mình giả trai thì chỉ cần mặc áo ba lỗ dày một tí là được, có hơi tiện quá rồi nha.
Có rất nhiều bạn nam trong đội thể thao có cơ ngực còn lớn hơn ngực của cô nữa.
Đúng là vừa tức lại vừa may mắn mà з" ∠
Được rồi, có vẻ bây giờ không phải là lúc nghĩ đến những việc này.
Lục Vãn vốn cho rằng cô sẽ thấy lúng túng nhưng chẳng những không có, trái lại cô có một loại cảm giác ấm áp không thể nói rõ được... Có lẽ đây chính là
huyết thống dẫn dắt chăng?
Cô đưa tay lên, ôm lấy lưng của bà.
"...Mẹ?"
Người đàn ông bên ghế lái cũng đi sang, giang tay ôm lấy vợ và con gái, giọng nói nghẹn ngào "Trở về là tốt rồi, sau này cả nhà chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa."
"Hừm, tuy rằng không nên làm mọi người mất hứng, có điều tại sao nhất định phải đứng trước cửa nhà ôm nhau hóng gió vậy, mọi người không vào nhà ăn cơm à?" Lục Bất Du khoanh tay nhìn ba người trước mắt.
Lúc này bố Lục mới buông tay ra, ho khan "Đi thôi, chúng ta vào nhà rồi nói chuyện, Thư Thư con đã đói bụng chưa?"
Lục Vãn đứng hình vài giây mới lấy lại tinh thần, "Thư Thư" là đang gọi mình sao??
"...Dạ hơi hơi."
Một nhà bốn người ngồi xuống bàn ăn.
Mẹ Lục cứ luôn nhìn con gái mình, viền mắt bố Lục đỏ ửng lên, cũng không ngừng nhìn chăm chú, không nỡ dời tầm mắt.
"Thư Thư con ăn cơm trước đi, đây là nhà của con, trước đây bố mẹ không chăm sóc tốt cho con, bố mẹ có lỗi với con, sau này bố mẹ sẽ chăm sóc cho con cả đời." Giọng mẹ Lục dịu dàng mà kiên định.
Lục Bất Du nhìn người bên cạnh "Em vốn tên là Triệu Dư Thư, tên cún con là Thư Thư, theo họ mẹ. Đúng rồi, em có muốn đổi tên lại không, có điều khéo thật, người nhận nuôi em cũng họ Lục."
"Thư Thư, nếu con cảm thấy dùng quen rồi không đổi cũng được, Lục Vãn, rất ít người dùng chữ "Vãn" này của con, rất đặc biệt." Mẹ Lục vô cùng săn sóc nói, dù sao tên chỉ là một cách gọi, người trở về mới là quan trọng nhất.
Lục Vãn nghĩ một hồi rồi nói "Cứ để vậy đi, mẹ nuôi đặt tên này cho con, là hy vọng nhận nuôi con có thể vãn hồi trái tim của cha nuôi, có điều hình như chẳng có tí tác dụng nào."
Thật ra mẹ nuôi đối xử với cô không tệ nhưng người phụ nữ khúm núm đó bản thân mình còn khó lo được thì lo được gì cho cô đây?
Bố Lục đưa tay sờ đầu Lục Vãn, trìu mến nói "Thật may, mọi người đã vãn hồi được con, tên này rất có ý nghĩa, vậy thì không thay đổi nữa."
Bắt đầu ăn cơm.
Chén trong nhà rất nhỏ, mỗi lần cũng chỉ xới được một chút cơm cỡ lòng bàn tay.
⬅ Trước Tiếp ➡