Người quản lý "Hả? Em gái ruột của cậu? Cô chú đúng là ân ái nha."
Tâm trạng lên xuống cứ như chơi tàu lượn siêu tốc ấy.
Lục Bất Du thật sự tức đến mức chỉ còn biết cười, có điều anh cũng không nói thêm gì nữa.
Khi làm việc anh chưa bao giờ nhắc đến người nhà của mình, người hâm mộ cũng chỉ biết gia cảnh thần tượng nhà mình không tệ, dù sao thì vừa ra mắt đã mặc toàn đồ hiệụ
Ngoài ra không biết gì nữa cả.
nannannan
Hôm sau Lục Vãn ra khỏi nhà từ rất sớm.
Lục Bất Du nói có thể cho người chở cô đi nhưng Lục Vãn từ chối.
Giao thông công cộng trong thành phố rất phát triển, cô có thể đi tàu điện ngầm, hơn nữa cô còn chưa hết giận đâụ
Bên phía bệnh viện đã sắp xếp xong, chỉ cần đến cho có là được, Lục Vãn lấy được giấy tờ rất nhanh.
Khung cảnh ngày Lễ lao động rất náo nhiệt, lần đầu tiên Lục Vãn nhìn thấy nhiều người ... và đầu người như vậy, vốn cô định đi mua chút đồ nhưng nhìn thấy dòng người đông đúc như vậy đành bỏ cuộc giữa chừng, quan trọng nhất là khi tính tiền phải xếp hàng.
Cô quyết định đợi lúc nào vắng người rồi đi sau cũng được.
Ba giờ chiều, Lục Vãn lên tàu điện ngầm đi về nhà.
Hôm nay, toa xe có rất nhiều người.
Cô đang đeo tai nghe nghe nhạc, ngẩng đầu lên thấy phía trước có một tên đàn ông mượn cớ tàu lắc lư, cố ý cọ vào người của cô gái đứng bên cạnh.
Lục Vãn trực tiếp đi qua, đứng giữa hai người, sau đó trừng mắt với tên đàn ông đó.
Loại người làm những chuyện như vậy sau khi bị phát hiện đều sẽ rất chột dạ, tên đàn ông đó vội vàng đi sang một toa xe khác.
Cô gái bị đụng phải hơi ngơ ra, lại nhìn thấy người đàn ông đứng bên cạnh mình nhanh chóng rời đi, nháy mắt đã hiểu là có chuyện gì.
Cô nhìn anh chàng đẹp trai đứng bên cạnh, nói tiếng cám ơn.
Là một cô gái rất đẹp, Lục Vãn gật đầu xem như đáp lại rồi tiếp tục cúi đầu nghe nhạc.
nannan
Lục Bất Du nhanh chóng chụp xong ảnh tạp chí.
Cảm giác với ống kính của anh rất tốt, lại rất biết cách tạo dáng, chụp liên tục mười mấy tấm đều cũng không có tấm nào hỏng cả.
Cộng thêm việc quản lý nghiêm ngặt vóc dáng, phần hậu kỳ cũng không cần photoshop quá nhiềụ
Là kiểu người mà thợ chụp ảnh thích được hợp tác nhất, bớt được rất nhiều việc, đã vậy lại còn chụp thế nào cũng đẹp.
Kết thúc công việc, Lục Bất Du lái xe đến trường Lục Vãn sắp chuyển đến.
Mặc dù đang trong thời gian nghỉ lễ nhưng anh đã gọi điện hỏi thử rồi, ở trường vẫn có giáo viên trực ca.
Bây giờ anh làm xong thủ tục chuyển trường, kỳ nghỉ kết thúc, Lục Vãn có thể trực tiếp đi học, không cần phải chạy đi làm nữa.
Đợi khi anh làm xong lái xe về nhà đã là năm giờ chiềụ
Anh xách theo túi lớn túi nhỏ về nhà thì nhìn thấy cô đang ngồi trên ghế sô pha.
Lục Vãn quay đầu lại nhìn "Rốt cuộc anh đã mua hết bao nhiêu đồ vậy, ngoài cửa chất cả 7, 8 kiện hàng của anh, bây giờ còn xách nhiều như vậy nữa."
Lục Bất Du "Đây đều là đồ của cún con."
"Hả? Anh nuôi chó á? Không thấy mà."
"Cái anh đang xách là đồng phục của em, còn hàng giao đến là quần áo em mặc thường ngày."
Lục Vãn nhảy cẫng lên từ ghế sô pha, cũng không so đo đối phương thiếu đòn, vô cùng mừng rỡ hỏi "Đồng phục mà nhiều như vậy sao?"
Lục Bất Du để túi giấy trên tay lên bàn trà "Có trang phục chính thức, váy ngắn, áo ngắn tay, áo có nón, quần áo thể thao, đây đều là đồ mùa hè có thể mặc, mùa đông còn có áo măng tô và áo len nữa."
Lục Vãn sợ ngây người, đồng phục thôi mà nhiều như vậy...
Trường học trước đây của cô chỉ có một bộ đồng phục thôi, cũng không bắt buộc học sinh phải mặc mỗi ngày.
Dù gì chỉ quan tâm tính thực dụng, rộng rãi mà xấu xí.