⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Lâm Vãn cố ý hẹn anh đến khách sạn Như Gia trước hôm thi tháng một ngày là vì không cho anh âm thầm ôn bài, xem xem như vậy anh còn có thể thi tốt hơn mình hay không, kết quả vậy mà không ngờ anh thật sự thi tốt hơn cô nhiều như vậy.
Anh làm thế nào mà làm được? Rõ ràng buổi tối trước hôm đó hai người bọn họ đã làm ướt đẫm ga giường của Như Gia người ta, tối hôm đó cô cũng lên đỉnh vài lần, Lục Hoài Chuẩn cũng dùng hết áo mưa của khách sạn nhà người ta, hôm sau lúc đi còn phải trả thêm hai tệ.
Lục Lâm Vãn nhìn anh qua cơn cao trào ngủ mất, bản thân mình còn dậy ôn bài!
Cho nên làm thế nào mà điểm của anh cao hơn cô nhiều như vậy, chẳng lẽ thật sự là thiên tài?
Lúc này, Lục Lâm Vãn tức giận đến mức trên mặt sắp bốc hỏa nhưng lại chịu đựng, nhìn dáng vẻ anh thật đúng là không cần ôn bài cũng có thể thi được điểm cao như vậy.
Tuy Lục Lâm Vãn rất tức giận nhưng cũng không thể làm gì hơn, đi theo Thẩm Chân trở về.
Lục Hoài Chuẩn quả thực chính là học sinh ưu tú phát triển toàn diện, không những thành tích học tập tốt mà phương diện vận động cũng rất giỏi. Tiết trước là giờ thể dục, vậy nên anh ôm quả bóng rổ về.
Thay quần áo bóng rổ ra, khắp người đều là mùi cơ thể của nam giới sau khi ra lượng lớn mồ hôi, mùi chua của mồ hôi trên người đặc biệt khó ngửi.
Nhưng Lục Hoài Chuẩn lại không như vậy, mùi hương trên người anh dù là sau khi ra mồ hôi cũng vẫn khá là dễ ngửi, có mùi hương bạc hà thoang thoảng.
Lục Lâm Vãn thấy lúc vào lớp, anh dùng quần áo lau một ít mồ hôi, bụng dưới bị lộ ra, không ít bạn học nữ nhìn thấy bên hông cường tráng như vậy của anh lại có cơ bụng tám múi thì hoảng sợ, thét chói tai.
Loại đàn ông này rất lẳng lơ!
Ngày thường không có việc gì rất thích tán tỉnh bạn học trong lớp.
Tán tỉnh đến mức hồn của người ta cũng không còn.
Lục Lâm Vãn nhìn thấy dáng vẻ lẳng lơ như vậy của anh, cạn lời trợn trắng mắt, cảm thấy anh ghê tởm.
Lúc Lục Hoài Chuẩn đi vào cũng nhìn cô một cái, sau đó lập tức đi đến bên cạnh cô. Hai người họ không phải ngồi cùng bàn nhưng lại có vị trí là tổ hai và ba, chỗ ngồi của hai người họ cùng hàng, vậy nên ngồi song song.
Lục Lâm Vãn nhìn đến dáng vẻ lẳng lơ như vậy của anh, không còn gì để nói, trợn trắng mắt, âm thầm mắng một tiếng: "Giả vờ giả vịt cái gì, cho rằng đẹp trai lắm à? Ẻo lả chết đi được!!!"
Sau khi cô và Lục Hoài Chuẩn âm thầm duy trì quan hệ bạn tình, bình quân mỗi tháng đều sẽ đến khách sạn Như Gia bốn lần.
Gần như là mỗi cuối tuần được nghỉ đều sẽ đi, lớp mười hai việc học căng thẳng, vậy nên không thể nghỉ hai ngày, đều là thứ bảy nghỉ, chủ nhật phải đến trường, cho nên hai người họ cơ bản đều là hẹn nhau vào thứ bảy.
Cũng đã thăng cấp thành thẻ hội viên bạch kim ở khách sạn Như Gia rồi.

⬅ Trước Tiếp ➡