⬅ Trước Tiếp ➡
Mộc Cẩm Nhu đành phải kiên trì cắn răng, dịu dàng an ủi: “Em gái không cần lo, tất nhiên là không rồi.”
Mộc Vãn nghe vậy, như thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới buông tay cô ta ra: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”
Nghe nói cô không bị bệnh thương hàn, bầu không khí căng thẳng mới chậm rãi thả lỏng, xem ra ngày thường Mộc Cẩm Nhu bỏ ra rất nhiều công sức, chỉ nói một câu một chiều có lẽ có đã có thể khiến mọi người tin là thật, nếu cô ta lại thêm mắm dặm muối, tất nhiên Mộc Vãn có trăm cái miệng cũng khó cãi.
“Được rồi, tất cả giải tán đi, Mộc Vãn cũng không có gì đáng ngại thì về nghỉ ngơi đi, sau này đừng hành động theo cảm tính nữa, nếu thật sự có gì không may, bà cũng không thể giải thích với cha cháu.” Lão phu nhân đứng lâu trong gió cũng cảm thấy không chịu nổi, nha hoàn đứng bên cạnh vội vàng bước tới đỡ bà cụ.
Lão phu nhân đã lên tiếng, mọi người cũng chuẩn bị về phòng của mình nghỉ ngơi.
Mọi người chưa đi được bao xa, đã có đày tớ chạy đến như một cơn gió, người kia chạy cả một quãng đường đến Lý quản gia sợ anh ta làm bà cụ giật mình, tức giận nói: “Làm gì mà hấp tấp thế vội đi đầu thai à?”
Tên đầy tớ nhìn thấy tất cả mọi người đều ở đây, trên mặt lập tức mỉm cười: “Lão phu nhân, các vị phu nhân, Thiếu soái quay về rồi.”
Vừa rồi lão phu nhân còn tỏ ra mệt mỏi, nghe vậy lập tức mừng rõ, mỉm cười đến trên mặt toàn nếp nhăn, “Sao lại về muộn như thế?”
“Nghe nói đã đánh thắng trận, tất cả đều được sắp xếp ổn thỏa nên chạy về ngay trong đêm, Thiếu soái vừa mới vào nhà đã uống canh nóng, nói là mệt mỏi, để con đi báo với lão phu nhân, sáng sớm ngày mai lại đến chào hỏi.”
Lão phu nhân gật đầu, vân vê chuỗi Phật châu ở trong tay, niệm A di đà Phật: “Quay về thì tốt rồi, quay về thì tốt rồi.”
Niệm vài câu, lão phu nhân lại nhìn về phía Mộc Cẩm Nhu cười nói: “Cẩm Nhu, Hi Nghiêu mới từ chiến trường trở về, mệt mỏi lắm rồi, tối nay cháu đến phòng nó hầu hạ đi.”
Lão phu nhân nói xong lời này, ánh mắt những người khác đều cố ý hoặc vô tình nhìn sang Mộc Vãn, ngày thường chỉ cần nghe đến tên Thiếu soái, cô sẽ nhào tới như một con bướm hoa vậy.
Nhưng hôm nay Mộc Vãn lại hơi kỳ lạ, nghe thấy lão phu nhân để Mộc Cẩm Nhu đi sang hầu hạ lại có thể bình tĩnh đến mức như việc này không liên quan đến mình, chẳng lẽ thật sự ngã xuống giếng đến choáng váng rồi? Hoặc là đầu óc bị nước vào không còn linh hoạt nữa, nếu không với tính cách của cô, chắc chắn lúc này sẽ nhào tới vật lộn với Mộc Cẩm Nhu, khiến từ trên xuống dưới Lăng phủ không được bình yên.
Mộc Cẩm Nhu lại không thể hiện ra sự vui vẻ gì đó, chỉ nghiêm mặt nói: “Bà nội, em gái đã chịu sợ hãi rất lớn, lúc này càng cần Thiếu soái quan tâm hơn, vẫn nên để em gái đi thôi.”
Muốn chết thì chết xa một chút.
Nghe lời nói của Mộc Cẩm Nhu, trong lòng Mộc Vãn như có mười nghìn con cừu bay ngang qua, đúng là thời đại cởi mở, ai đến hầu hạ chồng còn phải nhường nhịn lẫn nhau, đối với người tôn trọng luật một vợ một chồng, bảo vệ hôn nhân như Mộc Vãn, người chồng này ấy mà, ai thích thì người đó lấy, cho cô thì cô cũng không thấy hiếm lạ.
Mộc Cẩm Nhu nhìn thấy, thế là hỏi đầy tớ: “Cậu có nói việc em gái tôi ngã xuống giếng cho Thiếu soái nghe không? Em gái tôi yếu ớt, vừa rơi xuống giếng sợ rằng sẽ bị bệnh phong hàn gì đó, còn cần Thiếu soái nghĩ cách, tìm một bác sĩ khám cho an toàn.”
Đầy tớ nghe thấy, đầu tiên nhìn Mộc Vãn đứng cách đó không xa, do dự một lúc mới mở miệng: “Thưa bà hai, tôi đã nói rõ ràng việc của Thiếu phu nhân với Thiếu soái rồi, Thiếu soái… Thiếu soái nói, bảo Thiếu phu nhân lần sau muốn nhảy giếng thì chọn nơi xa một chút, đừng làm bẩn nguồn nước uống trong phủ.”
Phụt!
Không biết là ai đứng trong đám người không nhịn được bật cười.
Tất nhiên Mộc Vãn cũng nghe thấy, tuy bọn họ không có tình cảm gì đó, nhưng dù sao cũng là vợ chồng trên danh nghĩa, nếu vậy sẽ khiến cô quá lúng túng, không nhịn được âm thầm nguyền rủa người đàn ông vô tình kia bị bất lực, bất lực, bất lực.
Trong mắt Mộc Cẩm Nhu thoáng hiện ra ý mỉa mai, nhìn thoáng qua bên kia, đột nhiên nghiêm túc nói: “Đừng đứng ở đây nói linh tinh, sao Thiếu soái có thể nói lời như vậy được, còn không đến chỗ quản gia nhận phạt gậy đi.”
Tên đầy tớ đột nhiên bị ăn gậy không rõ lý do, tất nhiên cũng tỏ ra uất ức, thầm nhủ trong lòng bản thân gặp xui xẻo.
“Em gái, đừng nghe cậu ta nói bậy, chắc chắn không phải Thiếu soái nói ra lời này.” Mộc Cẩm Nhu nhìn về phía Mộc Vãn, dịu dàng an ủi: “Trước tiên em cứ về nghỉ ngơi đi, đợi Thiếu soái bớt chút thời gian, chị chắc chắn sẽ nói nhiều lời tốt trước mặt anh ấy, chờ anh ấy hết giận, sẽ đi thăm em.”
Giọng điệu bà chủ gia đình này, cứ như Thiếu soái có đi thăm Mộc Vãn hay không phải dựa vào một câu nói của cô ta, Mộc Vãn không còn chút sức nào, cũng lười so đo lời nói với cô ta, dù sao cô cũng không thèm quan tâm Thiếu soái gì đó, càng khinh thường ghen tuông tranh giành tình cảm, cô ta muốn nói cái gì cứ tùy cô ta.
Mộc Vãn mỉm cười ừ một tiếng, “Thật sự khiến chị phải lo lắng rồi, cơ thể em rất tốt, không làm phiền Thiếu soái phải lãng phí thời gian.” Nói xong liền sải bước đi đến biệt viện của mình.
“Vẫn không có quy củ như trước đây.” Bà ba khẽ xì một tiếng, lại nắm tay Mộc Cẩm Nhu: “Cẩm Nhu, Thiếu soái quay về rồi, con phải biểu hiện tốt một chút mới được.”
Mộc Cẩm Nhu lại tỏ vẻ khó xử lắc đầu: “Bà nội, em gái vừa phải chịu hoảng sợ lớn đến thế, cháu nên ở bên em ấy. Hơn nữa, em gái yêu thương Thiếu soái sâu sắc, sợ rằng nghe thấy lời vừa rồi sẽ đau lòng khổ sở. Lần này Thiếu soái quay về cũng sẽ ở lại một thời gian, cháu cũng không cần quá vội vàng…”
Lão phu nhân tỏ ra không vui phản đối ý kiến của cô ta: “Tính cách của cháu và em gái cháu đúng là cách một trời một vực, cháu móc hết tim gan đối xử tốt với nó, nhưng nó lại coi cháu là kẻ thù, cháu muốn đi theo nó, có lẽ cũng bị đứa đàn bà đanh đá này mắng chửi, chuyện này do bà nội làm chủ, cháu cứ ở cạnh chồng của cháu đi.”
Mộc Cẩm Nhu do dự một lúc mới cô mà gật đầu: “Vậy cháu nghe theo bà nội.”
Bà ba tỏ vẻ hào hứng: “Nhân lúc Thiếu soái ở trong phủ mấy ngày, sớm để lão phu nhân ôm chắt trai đi, kéo dài hương khói cho Lăng gia chúng ta.”
Bà ta nói xong, khuôn mặt Mộc Cẩm Nhu đỏ bừng, những người khác đều mỉm cười, cứ như thật sự có việc vui, ngay cả trên đuôi lông mày của lão phu nhân cũng hiện rõ vẻ vui mừng, nếu Mộc Cẩm Nhu mang thai, bà cụ sẽ lên làm bà cố, đúng là một việc vui lớn.
Ai là hung thủ.
Mộc Vãn quay lại chỗ ở của mình, tùy ý đánh giá một chút, đồ nội thất đều là gỗ Tử đàn được điêu khắc, hàng thủ công mỹ nghệ tinh xảo, vô cùng sang trọng. nhưng đồ trang trí trên giường và cách trang trí đều thiên hướng Tây Dương, xem ra vị Thiếu phu nhân này thích đồ chơi Tây Dương.
Trên bàn sách gần cửa sổ chất đồng rất nhiều giấy Tuyên, vết mực đã được phơi khô, Mộc Vãn cầm lên đánh giá, phía trên là tên của một người được viết rất dày đặc, xem ra sự yêu thích của Thiếu phu nhân này với Thiếu soái đã đến mức độ tẩu hỏa nhập ma rồi.
Thúy Quyên đã lấy quần áo sạch sẽ, một chiếc áo ngủ thêu màu vàng như nước gừng tươi, mặc lên người mềm mại thoải mái lại dễ chịu, đừng thấy tính cách của Thiếu phu nhân quá tệ, nhưng bản thân là đích nữ Mộc gia, gu thẩm mỹ không tầm thường, đối xử với bản thân rất tốt, đồ dùng trong phòng đều là hàng tốt nhất.
Mộc Vãn rửa mặt lên giường, buông màn tơ xuống rồi dặn dò Thúy Quyên: “Chỉ sợ một giấc ngủ này của chị sẽ đến chiều mai, không cần ăn cơm trưa, cũng đừng để bất kì kẻ nào đến làm phiền chị.”
Thúy Quyên vội vàng nhắc nhở: “Thiếu phu nhân, sáng mai phải đi kính trà lão phu nhân đấy.”
“Dù sao bọn họ cũng không thích nhìn thấy chị, chị không đi cũng không có ai nhớ thương, đỡ phải chọc giận khiến bọn họ càng buồn bực.” Mộc Vãn kéo chăn che kín đầu: “Được rồi, em đi ra ngoài đi.”
Thúy Quyên còn muốn nói gì nữa, thấy cô không định nói chuyện nữa liền lui ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại.
Thúy Quyên vừa ra khỏi cửa đã thấy một bóng người lén lút, bóng người kia đứng ở bên ngoài vẫy tay với cô ta.
Thúy Quyên cẩn thận đóng cửa phòng, nhìn quanh bốn phía, cùng bóng người kia đi đến dưới cây đa ở bên cạnh sân nhỏ, bóng cây thấp thoáng, tạo ra một bóng xám mờ mịt.
Người kia nhìn vào trong phòng, không chút lưỡng lự móc một bao thuốc nhỏ ở trong túi quần ra, cũng gật đầu với Thúy Quyên, ánh mắt kia như đang nói: Cô biết phải làm thế nào rồi đấy.
⬅ Trước Tiếp ➡