⬅ Trước Tiếp ➡
Cô hơi có chút phẫn nộ đuổi theo bước chân Lăng Thận Hành, đi không bao xa lại thấy anh đột nhiên ngừng lại, bóng dáng cao to bị ánh mặt trời kéo dài, rồi lại vô hình có cảm giác bị ép bức, quả nhiên là đàn ông xuất thân từ sa trường, không cần bất kỳ động tác dư thừa nào cũng có thể khí thế lấp người.
Trái tim Mộc Vãn căng thẳng nghe thấy giọng nói sâu kín của anh: "Lau miệng đi."
Mộc Vãn sửng sốt một lúc lâu, lúc này mới vô thức lấy tay lau khóe miệng. . .rất nhiều vụn bánh hoa quế. . . nhất thời cô quýnh lên, mới vừa rồi thật sự mang theo này một miệng bánh hoa quế "đĩnh đạc nói chuyện" với anh?
Thật là mất mặt.
Mộc Vãn vội vàng lau miệng, xác định sạch sẽ mới đuổi theo Lăng Thận Hành, có lẽ là ngượng, vẫn duy trì khoảng cách không xa không gần với anh, dọc theo đường đi cũng không mở miệng nói chuyện nhiều.
Vừa tới biệt uyển của bà Tư, mười mấy nha đầu ra ra vào vào vẻ mặt hốt hoảng, có người vẫn còn đang than thở, không khí nghiêm trọng bao phủ bầu trời biệt uyển nho nhỏ này, làm cho người ta thở khó khăn.
Mộc Vãn nhớ tới đoạn thời gian khám chữa bận rộn, mỗi ngày bàn chân cũng như bôi dầu, người xoay chuyển không ngừng như con quay, sống và chết chỉ ở giữa một đường, có lẽ nói thời gian mang dép đi vào nhà vệ sinh, một cái mạng cũng đã hỡi ôi rồi.
Chân trước Lăng Thận Hành đã vào biệt uyển, cũng chỉ đứng bên ngoài, cách hai tầng phòng, bà Tư là vợ Đốc Quân, dĩ nhiên anh phải kiêng kị.
Mộc Vãn len lén nhìn anh, chỉ thấy vẻ mặt anh nghiêm trọng, lông mi dài đẹp nhăn thành hình chữ xuyên, trong đôi mắt đen nhánh hẹp ẩn chứa lo lắng.
Mộc Vãn nghĩ thầm, bà Tư mang thai em trai hoặc em gái anh, anh lo lắng cũng là hợp tình hợp lý.
Mộc Vãn đứng ở bên ngoài cùng anh trong chốc lát, nha đầu Trúc Nhi bên cạnh Lão phu nhân đi ra, đầu tiên cô ta nhìn Mộc Vãn một cái, mơ hồ có lời gì muốn nói với Lăng Thận Hành, lại ngại vì sự tồn tại của cô nên không tiện mở miệng.
Mộc Vãn là người thông minh, không muốn nghe lén ở chỗ này, vừa định xoay người rời đi, Lăng Thận Hành đã mở miệng nói : "Muốn nói cái gì thì cứ nói."
Trúc Nhi vậy mới lên tiếng: "Tình huống bà Tư thật không tốt, máu chảy không ngừng, mấy đại phu nổi tiếng trước sau tới liên tiếp cũng không nhìn ra cái gì, máu cũng không ngừng được, đại phu nói, nếu máu còn không ngừng, sợ rằng đứa bé này sẽ không giữ được."
Mày Lăng Thận Hành nhíu lại càng chặt, mắng một câu lang băm, đồng thời quay đầu lại nói với Lý Hòa Bắc: "Trên đường Đại Đồng có một giáo đường, anh đến dó mời bác sĩ Dương đến."
Trong quân đội có quân y, nhưng chiến sự vừa qua, anh ta nghỉ về nhà thăm người thân rồi.
Lý Hòa Bắc có chút do dự: "Nhưng Lão phu nhân. . . ."
Lão phu nhân là người phong kiến bảo thủ, từ trước tới nay cũng không tin bác sĩ Dương.
"Nói nhảm nhiều làm gì, kêu anh đi thì anh phải đi."
Lý Hòa Bắc đáp một tiếng, vội vàng xoay người đi.
Người trừ tà
Đương nhiên Mộc Vãn hiểu Lý Hòa Bắc đang lo lắng cái gì, ở thời đại này, Tây y mới vừa truyền vào, đối với người đón nhận mấy ngàn năm văn hóa Trung y hun đúc mà nói, giống như dạ dày quen ăn cơm không thể tiếp nhận hamburger, hoàn toàn không thể.
Lão phu nhân cho Tây y là tà đạo, chỉ biết nói lời mê hoặc người khác hoặc lấy nhiều tiền, không thể chữa bệnh, chỉ có thể hại người, cho nên Lăng Thận Hành muốn mời một Tây y tới đây, tất nhiên sẽ bi Lão phu nhân phản đối.
Mộc Vãn nghĩ đến chỗ này, không khỏi tinh tế đánh giá người đàn ông cao lớn anh tuấn rồi lại lãnh khốc trước mắt, so với phụ nữ cả ngày ở sâu trong đại viện, tư tưởng của anh tiến bộ rất nhiều, đây cũng là lý do tại sao tuổi còn trẻ mà anh có thể thống lĩnh tam quân, tư tưởng tiến bộ vĩnh viễn là một thanh kiếm sắc bén.
"Nhìn cái gì?" Đột nhiên giọng nam trầm lạnh vang lên trên đỉnh đầu.
Mộc Vãn thình lình sợ hết hồn, gãi lỗ tai, ngượng ngùng, nhìn lén bị bắt, thật lúng túng.
Thật may là có một đại phu lăn một vòng từ bên trong ị chạy ra, mơ hồ còn có thể nghe giọng vô cùng giận dữ của Lão phu nhân: "Một đám vô dụng, không sợ Đốc Quân bắn chết các người."
Mộc Vãn liếc nhìn vào trong khe cửa, chỉ thấy Mộc Cẩm Nhu bận rộn đầu đầy mồ hôi.
Lúc này Mộc Cẩm Nhu thật luống cuống, bởi vì mấy đại phu đều là nam, suy tính từ kiêng kị, cô ta chỉ có thể làm người trung gian truyền lời, máu của bà Tư vẫn chảy, mặc dù còn chưa tới mức xuất huyết mạnh, nhưng tiếp tục chảy như vậy cũng không phải là cách.
"Cẩm Nhu à, con phải nhanh nghĩ cách." Lão phu nhân là thật nóng nảy, thấy mấy đại phu kia cũng vô dụng, chỉ có thể gửi hi vọng lên người cháu dâu này: "Bình thường con nghiên cứu phương thuốc hữu hiệu như vậy, nhất định phải nghĩ cách cứu cháu trai ta."
Mộc Cẩm Nhu đối mặt với gương mặt chờ đợi của Lão phu nhân, sao có thể nói mình cũng luống cuống, chỉ có thể không trâu bắt chó đi cày, hiện học hiện mại, hết lần này tới lần khác càng hoảng càng loạn.
"Không xong, dì Tư đã ngất." Đột nhiên Mộc Cẩm Nhu hét chói tai một tiếng, vội vàng đi dò hơi thở, bà Tư thở yếu ớt, đã choáng rồi.
"Ôi chao, vậy phải làm thế nào." Lão phu nhân bị dọa sợ đến mất bình tĩnh, thiếu chút nữa xụi lơ xuống đất.
Lúc này, vừa vặn bà Ba thấy thế đi tới nói: "Mẹ, trước kia ở trong vương phủ chúng con, lúc những Trắc phi kia mang thai cũng thường ra máu, đại phu chữa không tốt, phụ vương con mới mời Tát Mãn tới trừ tà, Tát Mãn này rất linh, nhảy nhót ở trước giường, niệm niệm, bệnh nhân lập tức khỏi."
Lão phu nhân vốn mê tín, nghe lời của bà Ba ánh mắt cũng sáng lên, lúc này, chỉ cần có một hi vọng cứu trị, bà cụ đều nguyện thử.
"Con có biết Tát Mãn?"
Bà Ba vội vàng nói: "Cũng có chút quen biết, trước kia từng nhảy nhót ở trong vương phủ, vô cùng linh nghiệm."
"Vậy còn không nhanh đi mời."
"Mẹ đừng nóng vội, con sẽ cho người đi mời."
~
Mộc Vãn nghe tiếng ầm ầm bên trong, rất muốn vọt vào cứu người, nhưng cô còn chưa đến gần bà Tư cũng đã bị người của Lão phu nhân ‘mời’ ra ngoài, mạng người há có thể là trò đùa, ai sẽ tin tưởng cô là sinh viên tài cao y học thế kỷ hai mươi mốt.
Không lâu, bác sĩ Dương không tới, ngược lại có một người thân treo thần linh, cầm trống da trong tay được mấy nha đầu vây quanh mà đến.
Lăng Thận Hành nhìn thấy người đến, không vui hỏi: "Làm cái gì vậy?"
Trúc Nhi vội vàng trả lời: "Đây là thần tiên lão phu nhân mời tới cho trừ tà chữa bệnh cho bà Tư."
"Thần tiên?" Lăng Thận Hành nhìn Tát Mãn ăn mặc màu sắc rực rỡ, kỳ lạ, khóe miệng nhẹ nhàng khẽ động, lộ ra vẻ khinh thường, nhưng, anh không ngăn cản.
⬅ Trước Tiếp ➡