Hỏng rồi, hỏng rồi, chẳng lẽ anh đến tìm cô để thực hiện nghĩa vụ vợ chồng? Tuy trong trí nhớ của cô, cơ thể này chưa từng tiếp xúc thân mật với anh, còn chưa nắm bàn tay nhỏ một lần nào, nhưng đàn ông đều có ham muốn ở phương diện kia, chẳng lẽ anh không được thỏa mãn ở chỗ Mộc Cẩm Nhu, vì vậy lùi một bước để cầu việc khác hả?
Anh muốn ngủ lại.
Nghĩ đến việc có lẽ Lăng Thận Hành sẽ muốn ngủ lại nơi này, hơn nữa còn muốn XXOO với cô, Mộc Vãn không nhịn được cảm thấy lo lắng.
Lăng Thận Hành cầm đũa định gắp thức ăn, lại thấy người phụ nữ ngồi đối diện vẫn đang ngẩn ngơ, đôi mắt trợn to nhìn chằm chằm bát cơm trên bàn, đây là lần đầu tiên anh ăn cơm riêng với cô, cũng là lần đầu tiên đến Quế Hoa Uyển, nếu đổi lại là ngày thường, cô đã cười đến không ngậm miệng được, nhưng khuôn mặt đau khổ này là thế nào.
“Sao nào, đồ ăn tối nay không vừa miệng à?”
Câu hỏi của anh khiến Mộc Vãn tỉnh táo lại, Mộc Vãn nhận ra bản thân vừa mất hồn lại hơi lúng túng mấp máy môi: “Không có.”
“Vậy cô đang thở dài cái gì?” Đối mắt với ánh mắt sâu thẳm nặng nề của anh, Mộc Vãn chớp mắt, vừa rồi cô đã không nhịn nổi mà thở dài sao?
“Tôi, tôi chỉ…” Mộc Vãn nhìn lướt qua mặt bàn, đột nhiên nhanh trí: “Đây vốn là đồ ăn của một mình tôi, đột nhiên phải chia cho anh một nữa, tôi không đủ ăn.”
Lăng Thận Hành cười nhạo trong lòng, cô bày ra vẻ mặt mướp đắng này, thì ra chỉ vì lo lắng anh cướp mất bữa tối của cô.
“Nếu cô chưa ăn no, tối nay lại để người mang bữa khuya đến là được.” Anh nói xong cũng không để ý đến cô nữa, bắt đầu ăn cơm.
Mộc Vãn đành phải cầm đũa, nhưng lúc ăn cũng mất tập trung, cho miếng cá lát mà cô thích nhất vào trong miệng cũng cảm thấy nhạt nhẽo, trong đầu chỉ nghĩ phải làm thế nào mới không cần cái kia cái kia với anh.
Cô là bác sĩ, vốn có bệnh thích sạch sẽ, càng không thể chấp nhận việc xảy ra quan hệ với một người đàn ông không yêu, hơn nữa người đàn ông này còn có một người phụ nữ khác, tuy ở thời đại này, ba vợ bốn nàng hầu là chuyện bình thường, nhưng cô có thể làm quen với cơ thể này, lại không thể làm quen một cuộc hôn nhân cởi mở như vậy.
Cô muốn một người đàn ông sạch sẽ cả thể xác và tinh thần, chung thủy cả một đời.
Một bữa cơm nhạt như nước ốc, trong lòng Mộc Vãn luôn lo lắng, trông mong dọn dẹp bát đũa xong thì anh sẽ rời đi, không ngờ Lăng Thận Hành căn bản không định đi, ngược lại còn ngồi xuống chiếc giường mềm, thuận tay cầm một cuốn sách bắt đầu đọc sách.
Quyển sách kia nằm trong giá sách cả một năm, rất có ích, đáng tiếc chủ nhân ban đầu không nhìn thấy.
Lăng Thận Hành lật sách một lúc, một chén trà xanh được đặt trên chiếc bàn con ở bên cạnh, mùi hương hoa quế ngào ngạt tỏa ra.
Anh đi học ở nước ngoài, chịu sự ảnh hưởng của văn hóa phương Tây, sau khi về nước không có thói quen uống trà, mỗi ngày Lý Hòa Bắc sẽ pha cho anh mấy tách cà phê, đến lúc có bữa tiệc gia đình mới mang lên một chén trà, anh cũng chỉ đặt lên môi nhấp một ngụm mà thôi.
Mộc Vãn thấy anh ngồi yên, còn tưởng anh không nhìn thấy, lại nhắc nhở: “Thiếu soái, đây là trà hoa quế an khí ổn định tinh thần.”
Lúc này anh mới đặt quyển sách trên tay xuống, duỗi cánh tay dài ra cầm chén trà lên, hương trà ngào ngạt, như đang cầm một bó hoa quế thật to, khác với mấy loại trà Long tĩnh lá nhọn đó.
Lăng Thận Hành nhấp một ngụm, đôi lông mày đang nhíu chặt lại vô thức giãn ra, trà này ngọt ngào lại xen lẫn hương thơm ngát, trong hương thơm lại có sự thuần túy, còn có mùi hương đông y nhè nhẹ, không hề có vị đắng, lại uống mấy ngụm nữa, như có một dòng nước ấm chảy qua cổ họng xuống thẳng dạ dày, cảm giác dễ chịu thoải mái không diễn tả nổi.
Anh uống một chén to, đến khi ấm trà nhỏ thấy đáy mới chậm rãi đặt chén xuống: “Đây là trà gì, sao lúc trước tôi chưa từng uống?”
Câu trả lời của Mộc Vãn xen lẫn sự kiêu ngạo: “Trà này do tôi tự làm, đương nhiên không mua được ở bên ngoài.”
Lăng Thận Hành nghe xong, cảm thấy hơi nghi ngờ, tùy Mộc Vãn này xuất thân từ gia tộc có tiếng, từ nhỏ đã học cầm kỳ thi họa, nhưng vì ham chơi lười biếng, chẳng làm nên trò trống gì, từ lúc nào cô học được cách làm trà hoa thế?
Có mục đích gì.
Cũng may anh không hỏi tiếp nữa, lại cầm sách lên xem, anh không đi, Mộc Vãn cũng không dám đi làm chuyện của mình, đành phải cầm một quyển sách cùng ngồi đọc ở bên cạnh, anh đang đọc một quyển sách nổi tiếng ở nước ngoài, còn cô xem sách y học cổ truyền Trung Quốc.
Trong phòng khách còn vương vấn mùi hương trà hoa quế, tòa nhà cổ xưa lại lộ ra dáng vẻ tao nhã yên tĩnh, một nam một nữ cầm một quyển sách ngồi cách một chiếc bàn con, vô cùng yên ổn, lại có vẻ rảnh rỗi lười biếng.
Trong chớp mắt, một tiếng trôi qua, Mộc Vãn ngẩng đầu xoa cổ, nhìn sang bên cạnh, Lăng Thận Hành đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, dáng người cao ráo dựa vào chiếc giường nhỏ, bàn tay cầm sách buông xuống bên cạnh, lúc này khuôn mặt sắc bén lại như một bức tranh thủy mặc, yên tĩnh lại sâu thẳm.
Mộc Vãn thấy anh ngủ ngon như vậy, chỉ sợ sẽ không thức dậy trước khi trời sáng, tảng đá luôn đè nặng trên ngực cũng lặng lẽ rơi xuống.
Đây không phải loại trà an thần bình thường, là cô cố ý tăng thêm một liều thuốc trong cách điều chế, vậy mới khiến người ta cảm thấy buồn ngủ lại không ngủ ngay lập tức.
Mộc Vãn tìm một chiếc chăn mỏng đắp cho anh, lại lấy quyển sách trên tay anh đặt sang một bên, suy nghĩ một chút với khom lưng cởi đôi giày ở trên chân anh.
Không lâu sau, bên ngoài vang lên giọng nói của Thúy Quyên, đang dần dần đến gần.
“Thiếu phu nhân, em mua sách về rồi, trong đó có một quyển thiếu hàng, chủ cửa hàng phải đến chỗ khách lấy về, đã tốn rất nhiều thời gian.” Thúy Quyên tự giải thích, trong tay ôm rất nhiều sách cũng không gõ cửa.
Đi lấy thêm hàng chỉ là lý do cô ta tự nghĩ ra thôi, cô ta đã nhân lúc đó đi gặp tình nhân.
Tính tình Mộc Vãn nóng nảy, đối xử với đám đầy tớ như cô ta đều không đánh thì mắng, tất nhiên cô ta cũng sợ bị cô đánh chửi, nhưng cùng lúc đó cũng hiểu được tính tình của cô, biết đầu óc cô ngu si, dễ bị lừa, dùng một chữ để hình dung chính là ngu, vì vậy cô ta thường xuyên nhân cơ hội này để đi làm việc riêng, chỉ cần lúc quay về tùy tiện bịa một lý do, cô sẽ tin tưởng không chút nghi ngờ.
Lần này cũng giống vậy, Thúy Quyên đang muốn mở cửa, đột nhiên nghe thấy giọng nói hơi vội vàng của Mộc Vãn: “Đừng vào.”
Vừa nói xong, cánh cửa nhanh chóng mở ra, sau đó số sách trong ngực Thúy Quyên bị lấy đi, cánh cửa đóng sầm lại ngay trước mặt cô ta.
Thúy Quyên dụi mắt, còn tưởng mình nhìn nhầm, rõ ràng vừa rồi cô ta nhìn thấy một người nằm nghiêng trên chiếc giường mềm, mặc dù chỉ nhìn thoáng qua, nhưng cô ta không nhận nhầm, người đàn ông đó chính là Thiếu soái.
Thiếu soái lại đến Quế Hoa Uyển, hơn nữa còn ngủ lại!
~
~
Ngày hôm sau Mộc Vãn tỉnh lại, Lăng Thận Hành không còn ở trong phòng khách nữa, lại có một nha hoàn đưa bữa sáng đến, thấy cô mãi không tỉnh nên vẫn chờ ở bên ngoài.
“Thiếu phu nhân, Thiếu soái dặn tôi đưa đồ đến đây.” Nha hoàn thấy cô vừa chỉnh tóc vừa đi ra ngoài, lập tức mỉm cười bước tới chào đón.
“Để đó đi.” Mộc Vãn cũng đang đói bụng, tối qua cô chỉ ăn được một chút, người đàn ông đáng giận kia đột nhiên xuất hiện chia một bát canh của cô, cũng không biết có mục đích gì.