⬅ Trước Tiếp ➡

Áo sơ mi đen rất khác áo sơ mi trắng.
Không thể tùy tiện mặc, nếu không thì trông như bán bảo hiểm hay đầu bếp.
Muốn mặc đẹp không dễ.
Phong cách hợp nhất là hai kiểu
Cài nút cổ áo đến tận trên cùng, kiểu cấm dục.
Hoặc là phong lưu, quý tộc sa đọa.
Hiển nhiên Ôn Cửu Nho thuộc kiểu thứ hai.
Tào Lâm không cam lòng, gãi mũi hỏi “Tại sao?”
Ôn Cửu Nho đổi tư thế ngồi, không còn tựa vào sofa nữa.
Anh nghiêng người về phía trước, cầm lấy cốc xúc xắc vừa bị Lý Diên Thời úp xuống, khẽ lắc “Người xã hội mà đi trêu chọc nữ sinh, đợi ngày mai lên bản tin, có thấy mất mặt không?”
“À...” Tào Lâm đáp một tiếng, dũng khí vừa có bị dập tắt.
Ngay lúc đó, điện thoại trên bàn của Tào Lâm reo lên, anh ta nhìn thấy là bố gọi, vừa nghe máy vừa bước ra ngoài.
Không đến mười giây sau, một giọng nữ mềm mại cắt ngang cuộc nói chuyện của Ôn Cửu Nho và Lý Diên Thời.
Cả hai ngẩng đầụ
Lý Ngâm Sương tay cầm ly rượu, tóc buộc thấp, mặc váy vàng nhạt trễ vai.
Cũng coi là một cô nàng xinh xắn.
Nếu bỏ qua vẻ giả tạo trên mặt.
Cô ta đứng trước bàn, chỉ tay sang bàn bên cạnh “Tôi ở bàn bên, chúng tôi đều là sinh viên Đại học Ninh.”
Không biết vì câu “bàn bên” hay vì lý do gì, Ôn Cửu Nho theo phản xạ quay đầu nhìn.
Và lần nữa... chạm mắt với Hoài Ương.
... Lại nữa?
Cô gái ngồi bắt chéo chân ở ghế đôi tận cùng, cô bạn tóc ngắn bên cạnh từ khi cô bước vào đã không ngừng ríu rít.
Lúc này, cô chống khuỷu tay phải lên đầu gối chân gác, mắt nhìn về hướng bọn họ, vẻ mặt như không liên quan... Miệng còn đang nhai hạt dưa.
Tâm trạng cô rõ là đang vui, đang hóng chuyện?
Hai người nhìn nhau lâu đến mức Lý Diên Thời phải ho nhẹ một tiếng bên tai anh.
“Người đang nói chuyện với cậu không phải mỹ nữ đó đâụ”
Ôn Cửu Nho quay đầu lại, tựa vào lưng ghế, gõ tay lên bàn, hơi nheo mắt, khẽ cười.
Ca sĩ dân ca được thay bằng ca sĩ tóc tết kiểu dreadlocks hát nhạc rock.
Ánh đèn vàng nghệ chuyển sang ánh sáng sặc sỡ.
Trong bầu không khí rực rỡ ấy, Ôn Cửu Nho nửa cười nói với Lý Ngâm Sương “Ừ, cô nói đi.”
Giọng anh mang ý cười, lười biếng, khiến người ta còn say hơn cả rượu trong ly.
Lý Ngâm Sương vén tóc ra sau tai, giả vờ e lệ.
“Thấy anh lạ mặt, đoán là không thường đến khu Đại học Ninh, được ngồi cạnh cũng là duyên, tôi muốn mời anh một ly.”
Hạ Lâm nghe lời này thì suýt tức đến nôn ra máu, cô ấy túm lấy cánh tay của Hoài Ương, nghiến răng nghiến lợi nói “Sao cô ta dám chứ Soái ca lái Maserati đó mà cô ta cũng dám mơ tưởng sao? Cô ta không chỉ muốn giành lấy cún con nhỏ, mà còn muốn câu cả anh chàng Maserati của cậu ”
Hoài Ương bất lực đưa tay giữ chặt người đang kích động sắp đứng bật dậy bên cạnh lại.
Sau đó khẽ chậc một tiếng, vỗ nhẹ tay Hạ Lâm như để trấn an, còn... nhét vào tay cô ấy một nắm hạt dưa.
Rồi quay đầu lại, tiếp tục xem trò vui.
Hạ Lâm ...
Bên kia, Ôn Cửu Nho nghe xong lời của Lý Ngâm Sương, rất lịch sự gật đầu một cái.
“Ừ.”
Vì sự xen ngang này, bàn của Hoài Ương cũng ngừng ồn ào, tất cả đều quay đầu nhìn về phía Ôn Cửu Nho.
Phản ứng của Ôn Cửu Nho quá lạnh nhạt, khiến Lý Ngâm Sương có phần không giữ nổi thể diện.


⬅ Trước Tiếp ➡