Chương 31
Lý Diên Thời vội đứng lên ngăn lại.
Hôm nay anh ta vừa bay từ Hàng Châu về Lâm An, buổi chiều bị bố gọi về nhà ăn mắng, chưa ngủ bù xong lại phải chạy tới nhà Ôn Cửu Nho.
Bây giờ còn phải chắn cho anh khỏi bị ăn đòn.
Anh ta đứng chắn trước Ôn Nguyên Giang, cười hòa giải “Hoa Ấm mới thành lập ba năm, vẫn luôn bị mấy thương hiệu điện tử lâu đời liên thủ chèn ép, Cửu Nho đang tranh giành hai bằng sáng chế công nghệ mới, cho nên tối nay chắc là bận họp.”
Dứt lời, Ôn Cửu Nho đặt chìa khóa xuống, mặt vẫn cười mà như không cười.
Trông có vẻ rất hòa nhã.
“Tối nay không họp, con đến Đại học Ninh.”
“Thấy chưa ” Ôn Nguyên Giang giơ dép qua vai Lý Diên Thời đập vào không khí mấy cái, nếu không có người ngăn thì chắc đã đập lên đầu con mình rồi “Tao nói có sai đâu, họp cái rắm gì Nó cố tình đấy ”
Lý Diên Thời nhắm mắt lại, cảm thấy mình thật xui xẻo khi làm bạn với Ôn Cửu Nho.
“Có lẽ đi tuyển dụng, tìm người tài kỹ thuật cao.” Lý Diên Thời nhìn Ôn Cửu Nho, cảnh cáo đừng nói thêm gì.
Ai ngờ Ôn Cửu Nho hơi nghiêng đầu, rúc sâu vào sofa, nói ngược lại “Không, con đi tìm một cô gái.”
Lý Diên Thời ...
Anh ta hoàn toàn buông xuôi, đang định gọi cho Tào Lâm đến thay ca.
Lần này đến cả Lý Diên Thời cũng không cản được Ôn Nguyên Giang nữa, ông ta đẩy anh ta ra bước tới, tay ôm trán như sắp xuất huyết não.
“Mày nói gì? Mày dám nói lại lần nữa? Bỏ buổi xem mắt tốt lành, đi tìm con gái?”
Ôn Nguyên Giang năm nay mới 55, lúc trẻ cực kỳ điển trai, cao ráo. Dù bây giờ hơi béo nhưng phong thái vẫn còn.
Nhưng... rõ ràng là một người đàn ông trung niên điển trai, lúc này bị chọc giận đến mức gần như "nhe nanh múa vuốt".
Lý Diên Thời thở dài, đi tới đứng sau Ôn Nguyên Giang, lần thứ ba ra hiệu cho Ôn Cửu Nho.
Ôn Cửu Nho như người mù lâu năm bỗng sáng mắt.
Cuối cùng cũng hiểu ra ám hiệu của Lý Diên Thời.
Anh nghiêng người rúc vào sofa, uể oải đổi giọng “Con đi tìm một nữ tiến sĩ, cùng với cô ấy... tiến hành một số trao đổi chuyên môn.”
Nghe thấy anh đúng là đi làm chuyện đứng đắn, lửa giận của Ôn Nguyên Giang dịu đi đôi chút.
Ông ta nhíu mày thành hình chữ “Xuyên”, suy nghĩ rồi trầm giọng hỏi “Tiến sĩ Đại học Ninh? Định tuyển dụng vào Hoa Ấm à?”
Ôn Cửu Nho xoay chìa khóa trong tay, mi mắt cụp xuống, tùy tiện gật đầu một cái.
“Chuyên ngành gì? Ưu thế là gì?”
Ôn Nguyên Giang dù sao cũng là một thương nhân, nghĩ rằng Ôn Cửu Nho thật sự đi tìm nhân tài nào đó, nên câu chuyện liền chuyển sang chủ đề này mà không bị ngắt quãng.
Ôn Cửu Nho không ngẩng đầu lên, vẫn thản nhiên nghịch chiếc chìa khóa trong tay.
Sau đó anh cũng thuận theo lời Ôn Nguyên Giang mà nghĩ ngợi một chút.
Cô có ưu điểm gì?
Ôn Cửu Nho lướt nhanh trong đầu về tất cả những biểu hiện của người phụ nữ kia, về mặt chuyên môn và tính cách thì anh không dám chắc mình đã hiểu rõ hoàn toàn, nên cũng khó đánh giá.
Sau một hồi suy nghĩ kỹ càng, anh chọn ra điều dễ thấy nhất, rõ ràng nhất, không thể sai được, rồi trả lời Ôn Nguyên Giang “Xinh đẹp.”
Phòng khách trống trải lập tức rơi vào một khoảnh khắc yên lặng.
Chiếc đồng hồ cổ treo trên tường vang lên tiếng tích tắc đều đặn, đến giờ liền báo chuông.