Chương 29
Ôn Nam Âm năm nay 31 tuổi, từng yêu rất nhiều người, đếm cả tay lẫn chân cũng không xuể, nhưng mỗi lần chia tay, theo “quốc tế thông lệ”, vẫn phải mắng đàn ông một trận.
“Nhu cầu tình cảm à?” Hoài Ương bật cười, như thể nghe thấy điều gì thú vị, trêu chọc “Giống như đàn ông có nhu cầu sinh lý?”
Bật lửa trên bàn xoay một vòng, Ôn Cửu Nho không nói gì, chỉ nhìn cô.
Hoài Ương đặt bát xuống, dùng dây buộc tóc màu đen mà quán ăn cung cấp để buộc tóc lên.
Hơi nóng từ nồi lẩu phả lên cổ, tóc gội buổi chiều xem như uổng phí.
Tóc buộc tùy tiện thành búi thấp, rũ sau gáy của cô.
Không còn tóc che, vành tai trắng lạnh, xương hàm và cổ hiện rõ mồn một.
Hoài Ương suy nghĩ rồi nói tiếp “Tôi không có nhu cầu tình cảm, tôi có bạn bè, có hoài bão, có sở thích, cũng có những việc muốn làm, nên không cần tìm một người đàn ông để giết thời gian. Mọi cảm xúc của tôi đều có thể tự tiêu hóa, vì tôi biết khóc và buồn cũng không giải quyết được vấn đề, chỉ có hành động mới có thể.”
Món ăn trên bàn cũng đã gần hết.
Ôn Cửu Nho không quá đói, mùi vị lẩu lại quá cay, anh ăn không nhiềụ
Hầu như toàn bộ là Hoài Ương ăn.
Bây giờ trên bàn chỉ còn vài món rau và nửa đĩa bò viên.
“Thêm nữa...” Hoài Ương lật rau cần trong rổ, rồi đổ nốt nửa đĩa bò viên còn lại vào nồi, quay lại nhìn anh “Từ nhỏ tôi đã thích ở một mình, rất tận hưởng khoảng thời gian độc lập, nên thật sự không cần ai bầu bạn. Có người cùng làm việc gì đó thì tốt, không có thì tôi cũng chẳng sao. Tôi là kiểu người có thể đi ăn buffet, xem phim, thậm chí đi mổ một mình.”
“Mổ?” Ôn Cửu Nho hơi nhíu mày.
Hoài Ương dùng khăn giấy lau miệng, chùm chìa khóa trên cổ tay trái phát ra tiếng leng keng.
“Năm kia tôi tự đến bệnh viện cắt u tuyến vú.” Cô quay lại, giọng ngọt ngào xen chút tự hào “Có người đi cùng đến bệnh viện thì sao? Có thể giúp tôi khỏi bệnh ngay lập tức à? Nên tự đi hay có người đi cùng, cũng chẳng khác gì.”
Ra khỏi quán lẩu đã là tám giờ tối.
Ôn Cửu Nho muốn đưa Hoài Ương về, cô không đồng ý, nói mình muốn ghé siêu thị bên cạnh mua vài thứ rồi mới về.
Cuối bữa, điện thoại Ôn Cửu Nho lại rung liên tục mấy lần.
Có vẻ thực sự có việc.
Hoài Ương không phải kiểu người kiểu cách, ăn xong còn phải để người ta tiễn tận cửa, càng không muốn làm lỡ chuyện của người khác.
Nên lấy lý do này, tạm biệt Ôn Cửu Nho ngay trước con hẻm của quán lẩụ
Hoài Ương nói có việc, Ôn Cửu Nho dĩ nhiên không ép.
Anh gọi điện cho Chu Dực, bảo anh ta lái xe tới đón.
Chia tay với Hoài Ương ở đầu hẻm.
Chu Dực lái xe đưa Ôn Cửu Nho thẳng đến Tinh Hoa Uyển.
Mẹ của Ôn Cửu Nho đã mất từ hơn mười năm trước, để lại Ôn Nguyên Giang và hai đứa con.
Ôn Nam Âm quanh năm ở nước ngoài, xoay như chong chóng khắp bảy châu bốn biển, làm biên tập cho các tạp chí thời trang, nơi nào cũng đi. Ôn Cửu Nho thì không hợp với bố, một năm 365 ngày có tới 300 ngày ở căn nhà bên phía tây thành phố của mình.
Nên căn nhà cũ này thường chỉ có một mình Ôn Nguyên Giang.
Xe chạy vào sân, xuống xe, đến trước cửa, Ôn Cửu Nho mới nhớ ra mình đã vứt chìa khóa ở xó xỉnh nào đó, đành đưa tay bấm chuông.