⬅ Trước Tiếp ➡

Cô gắp một đũa thịt bò nhúng vào nước chấm, lại hút một ngụm sữa đậu nành lạnh, lúc này mới nhìn Ôn Cửu Nho nói “Vì đạo đức nghề nghiệp, tôi phải nói trước với anh một điềụ Tôi học ngành tâm lý lâm sàng và tư vấn, nhưng thiên về lâm sàng hơn. Thường ngày viết luận văn là chính, rất ít làm tư vấn.”
Ôn Cửu Nho gắp ít rau ngó xuân cho vào đĩa nhỏ.
Thực ra anh không ăn cay nhiềụ
Lâm An là thủ phủ của tỉnh Giang Ninh, nằm ở phía đông nam, anh lớn lên ở đây nên khẩu vị thiên về nhẹ nhàng.
Nồi dầu cay trước mặt, ăn chậm thì được, ăn nhanh chỉ sợ dạ dày không chịu nổi.
Anh lật lật rau ngó xuân và thịt bò cay trong đĩa ra, muốn để nguội bớt, vì nguội rồi sẽ đỡ cay.
“Hai cái khác nhau ở đâu?” Ôn Cửu Nho vừa đảo đĩa vừa hỏi.
Hoài Ương đổ đĩa củ cải trắng vào nồi, nghĩ một lúc rồi trả lời bằng ngôn ngữ dễ hiểu nhất “Lâm sàng là cho người có bệnh, còn tư vấn là cho người bình thường.”
“...”
Ôn Cửu Nho rút đũa ra khỏi nồi, ánh mắt rơi vào cô gái ăn rất vui vẻ đối diện.
Một lúc sau, anh bật cười.
Nói thật là thẳng thắn.
Cô luôn có thể khiến người ta cứng họng không nói gì được.
“Vậy em cứ coi như tôi có bệnh đi.” Ôn Cửu Nho dùng đũa gõ nhẹ vào miệng bát, cúi đầu ăn tiếp.
“Không thể nói vậy, thực ra cũng gần giống nhaụ” Hoài Ương rút khăn giấy lau miệng, có vẻ đang ăn vui vẻ, cô lại nhớ lại chuyện cũ “Nhưng tôi học đại học ngành y lâm sàng, thạc sĩ học ngành tâm thần và sức khỏe tâm thần ở nước ngoài. Khi về nước chuyển ngành sang tâm lý, nhiều người khuyên đừng đổi, nói khó xin việc, nhưng tôi thích nên cứ đổi. Dù sao tốt nghiệp tôi cũng định ở lại trường làm nghiên cứụ”
Dầu nóng càng lúc càng sôi mạnh, một số hạt dầu bắn tung tóe, suýt nữa làm Hoài Ương bị bỏng.
Ôn Cửu Nho cúi người, vặn nhỏ công tắc dưới bàn.
“Trước kia em định hướng nghề nghiệp gì?” Anh hỏi.
“Bác sĩ tâm thần.” Hoài Ương gắp viên bò viên, bị bỏng đến nheo mắt.
Ôn Cửu Nho nhìn cô ...
Ừm, vẫn là chữa bệnh tâm thần.
Hoài Ương dùng hai đũa tách viên bò viên ra, gắp một nửa thổi nguội rồi cho vào miệng.
“Vậy anh muốn tư vấn gì?”
Ôn Cửu Nho chợt nhận ra, khi Hoài Ương vui thì rất rõ ràng, hay cười nheo mắt, cong cong như vầng trăng non.
Anh thu ánh mắt lại, học cô chia đôi viên bò viên của mình.
“Tư vấn vài chuyện.” Ôn Cửu Nho cúi mắt, chăm chú phân chia bò viên.
Hơi nóng từ nồi đồng sôi sục không ngừng bốc lên giữa hai người.
Một màn sương trắng nhẹ, che mờ tầm nhìn.
Dù hai điều hòa trong quán đều bật hết công suất, ở góc cửa còn đặt thêm quạt hút gió lớn, hai người vẫn toát mồ hôi khi ăn.
Một nửa đồ ăn trên bàn đã vào bụng.
Không biết nghĩ gì, Ôn Cửu Nho chợt nói “Hoài Ương?”
Hoài Ương đang nhúng lòng vịt thì dừng lại, nhận ra Ôn Cửu Nho đang hỏi tên cô.
Cũng đúng, từ đầu đến giờ cô chưa tự giới thiệụ
Nhưng giống như cô không ngạc nhiên khi anh biết cô học tâm lý, việc anh biết tên cô cũng không có gì lạ.
Trong tiểu thuyết thường viết, kiểu người như anh... giàu có, muốn tra thông tin một người thì rất dễ.
“Ừm.” Hoài Ương gật đầu, đũa nhúng lòng vịt lên xuống mấy lần, lòng vịt đã bắt đầu co lại.
Ôn Cửu Nho nhìn động tác của cô, đưa cái vá lưới qua.


⬅ Trước Tiếp ➡