⬅ Trước Tiếp ➡

Hoài Ương không né tránh, để yên cho anh chỉnh tóc.
Giọng cô khẽ kéo dài ở cuối câu, nghe như vừa trả lời vừa thắc mắc.
Cô ngầm hỏi Hỏi chuyện này làm gì?
Nghe ra chút nghi hoặc trong giọng nói cô, Ôn Cửu Nho buông tay xuống, nửa cười, giọng nhẹ nhàng như không “Giá cả thế nào?”
Đứng hơi mỏi, Hoài Ương nghiêng người, khoanh tay, tựa vào chiếc xe Maserati bên cạnh, thong thả nói “Một giờ tám trăm.”
“Ừ.” Ôn Cửu Nho gật đầu, cầm điện thoại “Số tài khoản ngân hàng của em cũng là số điện thoại à?”
Vừa dứt lời, điện thoại của Hoài Ương lại rung lên.
Cô cúi mắt nhìn.
Trên cùng màn hình hiện thông báo ngân hàng “xxx chuyển khoản cho bạn 16000 tệ.”
Hoài Ương chớp mắt.
Dĩ nhiên cô biết người chuyển tiền là ai.
Ôn Cửu Nho đặt điện thoại xuống, nhìn cô, khẽ cười “Bây giờ có thể đi ăn được chưa, bác sĩ?”
Hai tiếng, gấp mười lần giá.
Làm một buổi tư vấn tâm lý.
Có tiền có thể sai khiến cả ma quỷ.
Hoài Ương dời ánh mắt khỏi thông báo chuyển tiền, nhìn về phía anh.
Người đàn ông trước mắt không còn lười biếng nheo mắt như trước, thay vào đó là vẻ nho nhã, điềm đạm.
Không kiếm tiền thì đúng là ngốc.
Hoài Ương cuối cùng cũng có chút tinh thần.
Cô xoa cổ, mỉm cười nhìn anh “Ăn ở đâu vậy, thượng đế?”
Khách hàng là thượng đế mà.
Khi đang nói, trợ lý của Ôn Cửu Nho – Chu Dực – cũng vừa đến.
Trời nóng như vậy mà anh ta vẫn mặc vest đen.
Anh ta nhận lấy chìa khóa từ tay Ôn Cửu Nho, không nói thêm gì, đi vòng qua xe, mở cửa ghế lái rồi lái đi.
Cuối cùng cũng lái chiếc Maserati chói mắt kia đi mất.
“Sao lại đổi xe?” Hoài Ương nhìn theo chiếc xe rời khỏi con đường rợp bóng cây, hỏi bâng quơ.
Lần trước chẳng phải là chiếc màu tím nổi bật sao?
“Trường học đông người, dễ bị chú ý quá.”
Ôn Cửu Nho cúi đầu nhìn điện thoại, khẽ nhíu mày.
Hình như có ai đó gọi anh, nhưng điện thoại chỉ rung nhẹ rồi bị anh trực tiếp từ chối.
Hoài Ương lắc chìa khóa trên tay, liếc nhìn anh.
Cô nghĩ thầm Màu đen này cũng có kín đáo hơn đâụ
Hai người sóng vai đi về hướng ngược với cổng trường.
Hoài Ương đang bận nhắn tin trả lời Hạ Lâm, đi chậm hơn Ôn Cửu Nho nửa bước.
“Lưu số đi.” Người đàn ông đi phía trước bất ngờ lên tiếng “Ôn Cửu Nho, Cửu trong "Cửu Nho Thập Cái".”
Ngón tay Hoài Ương đang gõ chữ trên màn hình khựng lại.
Cô sững người một chút.
Ngước mắt, chớp chớp, ánh nhìn dừng lại trên lưng người đàn ông.
Cái tên này nghe không hay lắm, bố mẹ nào lại đặt tên con như vậy chứ?
Nhưng chỉ vài giây sau, cô lại cúi đầu tiếp tục trả lời tin nhắn Hạ Lâm.
Dù sao cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Phát hiện người phía sau không đi theo.
Ôn Cửu Nho dừng chân, quay đầu lại.
“Sao thế?” Anh nhẹ giọng hỏi.
“Không có gì.” Hoài Ương lắc đầu, mở danh bạ, lưu số điện thoại của Ôn Cửu Nho.
Chờ cô đi tới, anh mới xoay người tiếp tục bước đi.
Anh vẫn cầm mũ và chai đồ uống của cô.
Đúng là rất giống kiểu bạn trai mẫu mực.
Trong danh bạ, Hoài Ương mới gõ được hai chữ “Ôn Cửu” thì bỗng dừng lại, nhớ đến khoản tiền 16.000 tệ lúc nãy.
Cô xóa hai chữ ấy, thay bằng "Tên ngốc nhiều tiền".
“Lưu tên xong chưa?” Ôn Cửu Nho quay lại hỏi “Ôn là Ôn nào, chắc em biết rồi nhỉ.”


⬅ Trước Tiếp ➡