Chương 20
Giọng anh rất bình thản, mang chút kiểu cách của con nhà quyền quý, không có cảm xúc, như chỉ đang kể lại một sự thật.
Chai sữa "bốp" một tiếng rơi vào tay Hoài Ương, không còn được tung lên nữa.
Hoài Ương ...
Câu vừa rồi về “chú ý sức khỏe” không phải cô nói đùa.
Trong lòng cô, ba điều quan trọng nhất của cuộc đời là Sức khỏe, tiền bạc, và niềm vui.
Vì có sống mới có vui, có tiền thì càng vui hơn.
Thế nên sức khỏe luôn được cô đặt lên hàng đầụ
Đó cũng là lý do, dù Ôn Cửu Nho từ đầu đến chân đều đúng gu thẩm mỹ của cô, cô không bài xích chút nào chuyện “qua lại” với người như vậy, nhưng vẫn từ chối lời mời tối đó của anh.
Bây giờ, cô đã ra khỏi nhà, lại vừa lướt tin tức giải trí trên đường, phát hiện mình nhớ nhầm lịch chiếu, phim chờ mãi vẫn chưa cập nhật...
Vậy nên, lý do nghe có vẻ nhảm nhí của Ôn Cửu Nho lại khiến cô bị thuyết phục.
Thôi thì ăn ngoài cũng được.
Nhưng bị thuyết phục thì bị thuyết phục.
Hoài Ương lại nảy sinh tính trẻ con, không muốn bị anh lấn át hai lần liên tiếp.
Cô thản nhiên mở miệng, phản bác “Người thân vừa mất tuần trước mà anh có thể bình thản nói ra như vậy sao?”
Ôn Cửu Nho cười “Vì không thân lắm.”
Hai người đứng rất gần nhau, mặc kệ xung quanh, tán gẫu như chẳng có ai.
Cơn gió đầu thu lay động tán lá ngô đồng trên đỉnh đầu, ráng chiều dần nhạt đi.
Dù nơi họ đứng còn cách cổng sau của Đại học Ninh một đoạn.
Nhưng người qua lại đông đúc, phần lớn những người ăn uống quanh đó đều là sinh viên Đại học Ninh.
Điện thoại trong tay Hoài Ương rung lên.
Cô cúi đầu, là tin nhắn từ “mật thám” Hạ Lâm.
Gửi ảnh mở màn dường như đã thành thói quen nhắn tin của Hạ Lâm.
Ảnh vẫn từ “diễn đàn” của Đại học Ninh.
Wtf, bây giờ mấy tổng tài đều ngây thơ vậy à? Xin lỗi bạn gái mà đưa sữa AD canxi?
Bức ảnh bên dưới là cảnh Ôn Cửu Nho đưa hai chai sữa AD canxi 500ml cho cô.
Hoài Ương nhướng mày, mắt vẫn nhìn màn hình.
Ngây thơ?
Cô thật sự không thể liên tưởng hai từ đó với người đàn ông trước mặt.
Bên dưới là ảnh selfie của Hạ Lâm đang pha mì ở hành lang tòa nhà thực nghiệm.
Dòng chữ nhỏ đáng thương bên dưới
Hạ Lâm Có người đang yêu đương với soái ca, có người chỉ biết ăn mì gói.
Gió thổi tung lọn tóc bên má Hoài Ương, cô khẽ cười, nhắn lại Ngoan nào, chờ chị đây thả thính xong sẽ về với cưng.
Hạ Lâm bên kia cắn gói gia vị, suýt làm gãy cái nĩa nhựa.
Hạ Lâm Đây là lời mà con người nói ra sao?
Hạ Lâm Vậy tôi là gì đây? Người tình nhỏ chờ cậu thương hại, nhớ tới thì ghé đến dỗ dành một chút à? Đau lòng.ipg
Hoài Ương Không có chính thất, tất cả đều là tiểu tam thôi, bảo bối à.
Hạ Lâm ...
Ôn Cửu Nho nhìn Hoài Ương cúi đầu nhắn tin cười khúc khích, như quên mất trước mặt còn có một người sống sờ sờ.
Anh không vội, nhưng vẫn giơ tay gõ nhẹ nóc xe.
“Nhắn cho ai vậy?” Ôn Cửu Nho hỏi, giọng bình thản.
Áo sơ mi xám nhạt bằng vải lanh, tay áo phải xắn tới khuỷu, lộ ra cánh tay săn chắc.
Tay phải của anh gác lên nóc xe, lúc này dùng hai ngón tay gõ nhẹ vào viền mép xe.
Hoài Ương ngẩng đầu lên thì bắt gặp cảnh tượng ấy.
Nghĩ đến từ ngữ của Hạ Lâm ban nãy, cô thu điện thoại lại, mỉm cười nhìn anh “Một người tình.”