⬅ Trước Tiếp ➡
Mang theo người tình đến tham gia tiệc mừng thọ của mẹ, trắng trợn đến mức này, thật đúng là không hề cố kỵ gì cả.
Nếu là trước đây, Tần Sắt nhất định sẽ tin.
Nhưng hiện tại, nhìn vẻ mặt hớn hở của Vương Thu Hà, trong lòng Tần Sắt chỉ nghĩ, nếu bà ta biết đây là tình nhân của con trai bảo bối nhà mình, không biết bà ta có phát bệnh tim nữa hay không.
Triệu Bác Nguyên dùng hết sở học ra khen Vương Thu Hà như tiên nữ, khen đến trong lòng Vương Thu Hà vui như nở hoa. .
Khen xong anh ta mới quay đầu nhìn Tần Sắt, vẻ mặt có chút cứng ngắc: "Đây là... chị dâu đúng không, chị thật xinh đẹp."
Tần Sắt mỉm cười, trên mặt mang theo chút ngại ngùng khó xử, cô cúi đầu, nói: "Đâu có, cậu quá khen, Tiểu Triệu anh thật biết ăn nói, Thẩm Duệ nhà tôi vĩnh viễn cũng không nói được những lời như vậy."
Triệu Bác Nguyên thoáng chút cứng ngắc...
Bất kể là Tần Sắt có vị trí thấp đến mức nào trong lòng Thẩm Duệ thì chí ít hiện tại cô cũng có được danh phận là vợ của Thẩm Duệ.
Trước mặt nhiều người như vậy, Triệu Bác Nguyên vĩnh viễn không dám nói ra quan hệ của mình với Thẩm Duệ.
Câu nói không mặn không nhạt này của Tần Sắt lại là đả kích trí mạng với Triệu Bác Nguyên, giống như cầm dao chọc vào người anh ta một nhát.
Mà từ đầu đến cuối Thẩm Duệ đều không nói với Tần Sắt nửa lời, hai người không giống vợ chồng chút nào.
Rượu quá ba tuần, Tần Sắt đứng dậy trong lúc thân thích, khách khứa đang cười nói vui vẻ.
Cô cầm một chiếc đũa, gõ ly rượu, chờ mọi người dần yên tĩnh lại mới nói: "Các vị, hôm nay vừa lúc là đại thọ mẹ tôi tròn 55 tuổi, tôi... Cũng không có quà gì, nhưng tôi biết, có một chuyện sau khi cha mẹ nghe được... nhất định sẽ cực kỳ vui vẻ, đây có lẽ là món quà tốt nhất mà mẹ tôi nhận được vào năm nay."
………..
Con mang thai (1)
Vương Thu Hà khinh thường bĩu môi, trong lòng thầm mắng một câu cổ hủ.
"Cô thì có thể có quà gì chứ?"
Thẩm Duệ buông đũa, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Sắt, anh ta có cảm giác hôm nay Tần Sắt có vẻ... hơi khác so với ngày thường.
Chỉ thấy, Tần Sắt lấy một tờ giấy khám thai ra dâng tới  trước mặt Vương Thu Hà: "Mẹ... con mang thai, chúc mừng mẹ, mẹ sắp có cháu."
Đương nhiên, lời này là giả, cô không mang thai.
Chỉ cần có tiền, làm một tờ khám thai giả không có gì khó.
Cho dù có con thì cũng không phải nòi giống nhà họ Thẩm bọn họ.
Giọng nói của Tần Sắt không quá vang, nhưng tất cả mọi người đều nghe được.
Vừa dứt lời, hai vợ chồng Thẩm Chí Quốc Vương Thu Hà đều ngây người.
Sắc mặt Triệu Bác Nguyên trắng nhợt, anh ta quay đầu nhìn Thẩm Duệ.
Thẩm Duệ hoàn hồn rồi bỗng nhiên đứng lên, quát: "Cô nói bậy, làm sao có thể mang thai được? Đứa bé này không phải của tôi..."
Anh ta chưa từng chạm vào cô...
Dưới ánh mắt kinh sợ của mọi người, Tần Sắt dịu dàng ôm tay Thẩm Duệ, xấu hổ đỏ mặt, nói: "Ông xã, anh vui đến điên rồi hả, đây không phải con của anh thì là của ai? Chắc anh đã quên, tháng trước... số phòng 29... khách sạn Cẩm Tú..."
Sắc mặt Thẩm Duệ trắng nhợt, tim chìm xuống đáy vực, 29 tháng trước khách sạn Cẩm Tú, đó chẳng phải là...
Ngày đó người anh ta nhìn thấy ở cửa khách sạn, thật sự là Tần Sắt?
Ánh mắt anh ta nhìn Tần Sắt như nhìn thấy quỷ.
Cô gái cười dịu dàng trước mắt như biến thành yêu nghiệt, hoàn toàn không phải người anh ta quen biết trước kia.
Tần Sắt khẽ vỗ nhẹ cánh tay Thẩm Duệ, dịu dàng nói: "Ông xã, nhớ ra chưa? Sao anh lại không nhớ ra, nếu không nhớ thì để em lấy ảnh ra cho anh xem nhé, ngày đó anh còn kéo em chụp ảnh mà."
Giọng nói của Tần Sắt mềm nhẹ như gió xuân, lúc cô cười đôi mắt cong cong như trăng khuyết, trên má là lúm đồng tiền nho nhỏ, quả nhiên như đóa hoa đào nở rộ vào ngày xuân, thanh thuần lại quyến rũ.
Nhưng nụ cười này lại khiến sống lưng Thẩm Duệ ớn lạnh, ảnh chụp trong miệng cô nhất định là ảnh chụp anh ta và Triệu Bác Nguyên, người phụ nữ này trở nên có thủ đoạn như vậy từ bao giờ.
Tần Sắt cầm điện thoại: "Ông xã, nào, cho anh xem... lúc đó anh còn khen em xinh đẹp ấy."
Trong lòng Thẩm Duệ trầm xuống, anh ta đè lại điện thoại của Tần Sắt, trên mặt là nụ cười mất tự nhiên, anh ta gật đầu: "Ừ... phải, anh vui đến điên rồi... Thiếu chút nữa đã quên..."
Lúc nói những lời này, Thẩm Duệ thật sự hận chết Tần Sắt, tiện nhân này lại nắm được nhược điểm của anh ta, cô ra ngoài lêu lổng để có con rồi bắt anh ta đội nồi.
Thẩm Duệ nghĩ đến toàn thân mình hiện tại đều bị quét sơn xanh, phổi cũng tức đến muốn nổ tung.
Cố tình anh ta lại không thể nói gì, còn phải nuốt máu xuống nói đứa con hoang này là của mình.
Cha Thẩm là một người đàn ông trung tuổi vừa cổ hủ lại nghiêm khắc, nếu để ông biết, con trai mình là đồng tính luyến ái, có khả năng sẽ trực tiếp cắt phăng chân anh ta.
Thẩm Duệ cũng không dám nghĩ nếu chuyện này để người trong nhà biết sẽ như thế nào, hơn nữa anh ta còn không dám công khai người đàn ông kia.
Anh ta không dám để cho bạn bè thân thích biết, nếu không, người khác sẽ nhìn anh ta với ánh mắt kỳ thị khiến anh ta xấu hổ.
Thẩm Duệ chính là loại người dám làm nhưng không dám nhận như vậy đấy.
Triệu Bác Nguyên ở bên gần như cắn răng, hận không thể lập tức lột da Tần Sắt, anh ta thầm mắng Tần Sắt trong lòng một câu "tiện nhân" .
………
Con mang thai (2)
Vương Thu Hà lấy lại tinh thần, hắng giọng hỏi: "Đây là thật sao?"
Tần Sắt đưa giấy khám thai cho bà ta: "Đương nhiên là thật, mẹ xem, đây chính là giấy khám của bệnh viện, một tháng, còn chưa thành hình, tuy nói chưa đủ ba tháng thì không nên công khai nhưng hôm nay lại là đại thọ của mẹ, con thấy không có món quà nào tốt hơn món quà này... cha mẹ, hai người nói có đúng không?"
Những lời này của Tần Sắt nói có thể nói là vô cùng đường hoàng, vô cùng có sức thuyết phục, khiến cho người ta không thể không tin.
Tần Sắt không phải không nghĩ tới chuyện sẽ vạch trần Thẩm Duệ là đồng tính luyến ái vào ngày hôm nay, làm mất mặt nhà họ Thẩm, giẫm nát thể diện của Thẩm Duệ dưới chân.
Nhưng sau đó cô nghĩ lại, dựa vào đâu chứ, nhà họ Thẩm hành hạ cô hai năm, vì sao cô lại bỏ qua cho bọn họ dễ dàng như vậy.
Hơn nữa nếu đã làm lớn chuyện như vậy thì nhất định phải ly hôn, mà cô thì đừng mơ lấy được một cắc tiền nào.
⬅ Trước Tiếp ➡