Tần Sắt nổi giận hét lên: “Đủ rồi đó Cố Cảnh Uyên, anh muốn có con như thế thì tìm người khác sinh đi…”
“Người khác? Ha…”
Cố Cảnh Uyên lạnh lùng châm biếm: “Người khác cũng không có năng lực lớn như cô, biến tôi thành gian phu cơ mà…”
Tần Sắt: “Anh… anh…”
Cố Cảnh Uyên nhìn chằm chằm cô: “Sức kiên nhẫn của tôi có hạn, càng không thích bị người khác mắc nợ, Tần Sắt, nhanh lên!”
Tần Sắt bỗng nhiên nói với bóng lưng của Cố Cảnh Uyên: “Cố Cảnh Uyên, chẳng lẽ anh thích tôi?”
Cố Cảnh Uyên không quay người lại, “Em nghĩ sao?”
Cô nghĩ sao?
Tần Sắt cảm thấy anh đang trừng phạt cô thì có!
Tần Sắt tức giận giẫm chân, cô mạnh mẽ xoa xoa mặt, không được, không thể tiếp tục thế này nữa, phải bình tĩnh, bình tĩnh…
Dù là chỉ số thông minh hay năng lực cá nhân, cô biết bản thân đều không đấu lại Cố Cảnh Uyên.
Nhưng mà, chỉ cần ly hôn, đúng, chỉ cần ly hôn xong, lấy được thứ cô nên lấy rồi, cô sẽ chuồn ngay, không cần danh tiếng gì nữa.
Cho dù Cố Cảnh Uyên có nói ra gian tình giữa bọn họ, cô cũng không sợ.
Giải pháp cơ bản cho mọi việc chính là, ly hôn!
Tần Sắt khẽ cắn môi, lên lầu tìm Thẩm Duệ.
…
Tống Dật Chi cắn kẹo que, đi vòng quanh Cố Cảnh Uyên hai vòng, vẻ mặt cảm thán: “Thành công rồi? Chậc, ôi chao… em gái này cũng xui xẻo thật, sao lại đụng phải cậu nhỉ?”
Tống Dật Chi thật sự rất đồng cảm với Tần Sắt, đụng phải đại ma vương như Cố Cảnh Uyên thì yêu tinh nhỏ có khôn khéo đến đâu cũng không thoát ra nổi. Anh đã sắp đặt từng bước một, mở ra tấm lưới lớn vô hình, dù cho cô có nghĩ cách gì đi nữa thì cuối cùng vẫn sẽ nhận ra rằng, cô không thể trốn thoát khỏi lưới trời mà anh đã giăng ra.
Cố Cảnh Uyên thản nhiên nói: “Để cho tên Thẩm Duệ kia nằm viện thêm mấy ngày nữa đi.”
Tống Dật Chi nhíu mày: “Ở thêm mấy ngày? Trường hợp của cậu ta đâu có nặng lắm, ngày mai kiểm tra kĩ lại nữa là có thể xuất viện rồi, mà nói đến tên nhóc này, ngài Cảnh à, cậu đang lén lút trộm vợ người ta đấy, tuy rằng tên nhóc đó cũng không phải hạng tốt đẹp gì, nhưng cậu như thế… cũng không hiền lành cho lắm?”
“Cậu nói với tôi hiền lành là gì đi?”
Tống Dật Chi ngạc nhiên một lát, rồi đưa tay vỗ vỗ mặt mình.
“Tôi ngốc quá mà, sao có thể nói vậy được, thật ngại quá, tôi đã quên là cậu căn bản không biết hai chữ hiền lành này viết như thế nào.”
Tống Dật Chi đánh giá Cố Cảnh Uyên từ đầu tới chân, nghiêm túc nói: “Ngài Cố này, cậu đã nghĩ kĩ rồi chứ? Người ta là người phụ nữ đã có gia đình, thân phận bây giờ của cậu cũng không cho phép cậu làm việc này, mỗi hành động của cậu đều bị rất nhiều người theo dõi, nếu chuyện này lộ ra thì địa vị trong dòng họ mà cậu vất vả đạt được sẽ không còn đảm bảo nữa.”
Cố Cảnh Uyên dường như không nghe thấy anh ta nói gì, “Để khoa thần kinh nói với Thẩm Duệ rằng đầu nó có một vết đen mờ ảo, tạm thời không thể ra viện được.”
Tống Dật Chi thở dài: “Vậy cậu muốn cậu ta ở đây bao lâu?”
“Không có thời hạn, cho đến khi xong chuyện với cô ấy đã…”
Tống Dật Chi rốt cuộc không nhịn được mà nói: “Ngài Cảnh à, cậu đang chơi với lửa đấy, cô ấy không phải cô gái bình thường, cô ấy kết hôn rồi!”
Cố Cảnh Uyên không để ý tới anh ta, đứng dậy xuống lầu.
Từ đầu đến cuối anh đều rõ ràng bản thân đang làm gì.
Không thể nhìn thấy cô không hạnh phúc được.
Cho nên, anh phải đích thân cho cô hạnh phúc!
……...
Chơi chết anh
Khi anh không biết gì, cô đã bị cướp đi, anh bất lực.
Nhưng nếu anh đã biết rồi, thì anh sẽ không bao giờ thờ ơ nữa.
Cho dù là ai, cũng không thể ngăn cản anh.
Trợ lý tới đón Cố Cảnh Uyên, mở cửa mời anh lên xe.
Sau khi xe khởi động, anh ta bật máy tính bảng lên, ấn vào một thư mục có đầy hình ảnh bên trong.
Trợ lý đưa hai tay cho Cố Cảnh Uyên: “Thưa ngài, đây là hình ảnh của Thẩm Duệ và… người đàn ông khác, người đàn ông này thật sự quá cặn bã, cũng đã lừa dối rất nhiều người trẻ tuổi!”
Cố Cảnh Uyên mặt không biểu tình mở ảnh ra xem, tất cả đều là những bức ảnh có độ nét cao có thể được xếp vào loại 18+, không phù hợp với trẻ em.
Mấy chục bức ảnh, ảnh nào cũng đều có Thẩm Duệ và người đàn ông khác đang xxoo với anh ta, còn đổi mấy người.
Nhìn thấy những bức ảnh này, sát khí trong mắt Cố Cảnh Uyên càng lúc càng nặng nề hơn.
Anh không thể nhịn được, người đàn ông đó cướp Tần Sắt đi hai năm, lại không biết quý trọng mà còn coi cô như một chiếc giày rách.
Tất cả đều là lỗi của anh ta.
Cố Cảnh Uyên nhướng mày: “Gửi hết cho cô ấy.”
Trợ lý thấy lạnh sống lưng, gật đầu: “Vâng!”
…
Giờ phút này, Tần Sắt đang đứng ngoài cửa, chưa bước vào phòng bệnh, nghe Thẩm Duệ bên trong đang châm ngòi với vợ chồng Thẩm Chí Quốc, nói ra nói vào đều là những lời không vui vẻ gì về cô, thậm chí còn ngầm ám chỉ đứa bé không phải là của anh ta.
Nhưng Thẩm Duệ vẫn còn dè dặt chưa dám nói rõ.
Tần Sắt cười mỉa, cô vẫn còn rất nhân từ với Thẩm Duệ, nhưng trình độ ghê tởm của người đàn ông này thật sự còn nhiều hơn cô nghĩ.
Trước kia, ở rất nhiều lúc mà cô không biết, có lẽ Thẩm Duệ cũng chính là như thế này, lén lút sau lưng như một con quỷ, khiến cuộc sống của cô chìm trong bóng tối.
Người đàn ông như thế, nếu anh ta dứt khoát nhận lỗi rồi trả tiền, vậy cũng không sao.
Nhưng anh ta lại không muốn bỏ ra chút tiền nào.