⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Sắt chửi thề một tiếng, rốt cuộc không ngủ nổi nữa.
Sau khi rời giường, cô loay hoay một lúc rồi ba giờ chiều mới đi đến bệnh viện.
Vương Thu Hà hôm qua bị tiêu chảy mất nước, bây giờ còn chưa xuất viện, phải để Thẩm Duệ trông coi hai ngày mới có thể ra viện.
Sau khi đến nơi, Vương Thu Hà nhịn không được muốn mắng Tần Sắt, bà ta còn chưa nói được câu nào thì Tần Sắt đã ôm bụng nói mang thai thật sự quá mệt mỏi, luôn luôn buồn ngủ, không còn cách nào khác.
Vương Thu Hà cắn răng nhẫn nhịn, trong lòng thầm nghĩ, đợi sinh đứa bé ra rồi thì bà ta sẽ đuổi Tần Sắt đi.
Lúc đi ra cùng Vương Thu Hà, Tần Sắt gặp Triệu Bác Nguyên.
Trong phòng bệnh, Thẩm Duệ và Triệu Bác Nguyên hôn nhau quấn quít, tay của hai người đều không nhịn được mà vói vào trong quần áo người kia.
Dường như có tiếng “tách” vang lên, hai người kinh ngạc trong giây lát, chậm rãi quay đầu, liền thấy Tần Sắt không biết từ bao giờ đã đứng ngoài cửa, trên tay còn đang giơ điện thoại lên.
Tần Sắt nghiêng đầu xua tay với họ, “Yên tâm đi, điện thoại tôi nét lắm, kỹ thuật chụp ảnh còn tốt hơn kỹ năng giường chiếu của hai người, chụp rất đẹp, tiếp tục đi, đừng dừng lại, chậc… Ảnh đẹp quá, chứng cứ đẹp quá!”
Không thể không thừa nhận, việc chụp hình ngoại tình này đúng là vô cùng kích thích!
Triệu Bác Nguyên và Thẩm Duệ sợ tới mức run rẩy, lập tức tách ra.
Thẩm Duệ nghiến răng mắng: “Đồ đê tiện…”
Tần Sắt lắc đầu, “Hừ, Thẩm Duệ ơi là Thẩm Duệ, anh muốn tôi nói anh thế nào đây, tìm đàn ông lạ, ngoại tình, còn dám quay lại mắng tôi, anh nói đầu anh xanh mướt, vậy sao lại không làm tròn bổn phận như thế? Có hiểu đạo đức nghề nghiệp là gì không? Đổi một câu mắng chửi đa dạng hơn xem nào?”
Thẩm Duệ nháy mắt với Triệu Bác Nguyên, muốn đoạt lấy điện thoại cô, Tần Sắt nhìn thấy thì nói, “Lần này anh cướp được, vậy lần trước thì sao? Đừng ngây thơ nữa.”
Thẩm Duệ gào thét: “Cút!”
Tần Sắt không động đậy, “Chồng à, em thích một cái túi, cũng chưa có đồ trang điểm, mùa xuân đến rồi, bộ sưu tập mùa xuân năm nay cũng nên mua thôi…”
Thẩm Duệ nghiến răng nghiến lợi rút tiền trong ví ram, ném qua, “Cút mau!”
Tần Sắt nhặt lên, “Cảm ơn chồng!”
Trước khi đi, cô còn nói với Triệu Bác Nguyên, “Tiểu Triệu, hầu hạ chồng tôi cho tốt nha.”
Triệu Bác Nguyên tái mặt đi.
Tần Sắt đợi dưới lầu nửa tiếng, thấy Triệu Bác Nguyên xuống dưới thì cười tủm tỉm tiến đến, “Hậu hạ xong rồi sao, ôi chao, khuôn mặt nhỏ nhắn thoải mái này, đỏ ửng lên rồi, tôi cũng không ngờ chồng tôi trên giường lại mạnh mẽ như vậy đó.”
Triệu Bác Nguyên đỏ mặt, “Cô đừng có quá đáng.”
Tần Sắt lắc đầu thở dài, “Nhóc ngốc, chẳng biết gì cả đúng không, đáng thương quá. Thôi bỏ đi, tôi cũng không chấp nhặt với cậu, dù sao anh ta cũng không chỉ có một người đàn ông là cậu, một đám cứ tranh đi tranh lại mệt chết tôi, làm vợ cả, tôi phải có khí chất!”
Triệu Bác Nguyên ngạc nhiên, “Đứng lại, cô có ý gì?”
“Tiểu Triệu, cậu ấy à, đừng quá đau lòng, quay đầu lại đi, chị giới thiệu đàn ông tốt cho cậu!”
Tần Sắt nói xong rồi vỗ vai Triệu Bác Nguyên, cười dịu dàng, duyên dáng bỏ đi.
Tần Sắt hất mái tóc dài ra sau lưng, nhếch môi cười mỉa mai, cô chính là muốn cho đôi gay này trở mặt với nhau, hừ. Đừng tưởng rằng cô chỉ có thủ đoạn nhỏ như thế!
Cô bước ra ngoài viện, chuẩn bị gọi một chiếc taxi rời đi, lại chợt nghe thấy có người hét “Cẩn thận!”. Tần Sắt vừa xoay người, đã thấy một chiếc xe con màu đen lao thẳng tới cô.
Muốn được ôm một cái
Chuyện xảy ra quá bất ngờ, Tần Sắt căn bản không kịp phản ứng lại, chỉ biết trơ mắt nhìn chiếc xe kia lao về phía mình…
Lúc đó, trong đầu Tần Sắt chỉ còn lại một câu: Xong đời rồi, còn chưa lấy được tiền mà!
Ngay lúc chiếc xe kia sắp đâm đến, đã cách Tần Sắt rất gần, bỗng nhiên cô được một người ôm lấy, sau đó cả người cô bị kéo mạnh qua một bên.
Giây phút đó, thế giới trước mắt Tần Sắt quay cuồng, bên tai nghe thấy có tiếng người hét lớn, có người thét chói tai.
Sau đó, cô cảm giác bản thân đã ngã mạnh xuống đất, nhưng cô vẫn đang được đôi tay kia ôm chặt vào lòng. Thời điểm cô ngã xuống, cô chỉ cảm thấy chấn động, lại không cảm thấy chút đau đớn nào.
Đôi tay ôm lấy cô đó rất mạnh mẽ, lồng ngực đó tuy không tính là ấm áp, nhưng lại rất khiến cô an tâm, còn tản ra mùi hương bạc hà mát lạnh và mùi nước hoa thoang thoảng.
Đó là hơi thở khiến Tần Sắt thấy vô cùng an tâm, không nhịn được mà muốn dựa vào.
Loại cảm giác này, Thẩm Duệ chưa bao giờ cho cô, cũng chưa từng có người đàn ông nào cho cô cả.
Loại cảm giác này, khiến Tần Sắt lưu luyến.
Chỉ là, sao hơi thở này lại hơi, ừm… hơi quen nhỉ?
Lúc Tần Sắt còn đang sững sờ, còn chưa lấy lại tinh thần thì phía trên đã vang lên một giọng nói có chút gấp gáp.
“Em có sao không?”
Tần Sắt bừng tỉnh, rốt cuộc cũng thấy rõ người vừa cứu mình là ai, khóe miệng cô khẽ run rẩy, “Anh…”
Người đó vuốt ve khuôn mặt cô, “Có sao không?”
Tần Sắt cảm thấy thân thể cô không sao, nhưng tim cô thì có sao rồi, “Anh…”
“Có bị thương ở đâu không?”
“Tôi…”
“Bị đụng đầu vào đâu rồi?”
Người đó cau mày, gương mặt có phần đẹp trai quá mức kia từ trước tới nay vẫn luôn lạnh như băng, nhưng hôm nay lại lộ ra vẻ lo lắng.
Anh dường như lẩm bẩm: “Vốn đã ngốc rồi… còn đụng đầu nữa…”
Tần Sắt rốt cuộc không nhịn được nữa, quát lên: “Anh mới ngốc, cả nhà anh mới ngốc…”
Quát xong, cô mới nhận ra mình không đúng, đây rõ ràng là ân nhân cứu mạng cô, cô không nên quát như thế.
Tần Sắt nhanh chóng ngậm miệng, không nói gì nữa.
Cố Cảnh Uyên khôi phục mặt liệt: “Xem ra đầu óc không sao rồi.”
Tần Sắt khẽ cắn môi nhìn Cố Cảnh Uyên, lòng cảm động đối với ân nhân cứu mạng ban đầu, còn có cả cảm giác lưu luyến không rời lập tức bị giảm đi rất nhiều, nhưng… vẫn rất biết ơn anh.
⬅ Trước Tiếp ➡