Tần Sắt lập tức ho khan hai tiếng: "Khụ khụ, cậu... Cậu nhìn người đến người đi, thân phận của cậu đứng ở chỗ này có vẻ không thích hợp, không bằng đổi chỗ khác, cậu cảm thấy như thế nào?"
Thẩm Chí Quốc vội nói: " Đúng, nên đổi chỗ khác, Tiểu Duệ, Tần Sắt, mau cùng cậu Cố đến nơi thanh tịnh chút, nơi này người đến người đi, khắp nơi đều là bệnh nhân."
Ánh mắt Cố Cảnh Uyên lạnh lùng liếc qua Tần Sắt: "Cũng được!"
Bọn họ chưa đi bao xa, rẽ vào góc khuất đi đến chỗ ngoặt ở lối đi an toàn.
Nơi này bốn bề vắng lặng, chỉ có ba người bọn họ, ánh sáng cũng không tốt lắm, Tần Sắt xoa xoa cánh tay, tại sao có một loại... Cảm giác có âm mưu đến vậy.
Thẩm Duệ đối mặt với Cố Cảnh Uyên bỗng nhiên khẩn trương không nói nên lời, xoa xoa tay, hỏi: "Không biết cậu có lời gì muốn nói?"
Nửa gương mặt Cố Cảnh Uyên ẩn trong bóng tối, môi mỏng xuất hiện nụ cười lạnh nhạt bạc tình, khinh miệt nói: "Tôi tới rồi, cậu có gì muốn nói!"
Thẩm Duệ: "Hả?"
Tần Sắt run lên, thật đúng là muốn bóp chết tên khốn kiếp này, anh lại có gan nói ra.
Nhìn Cố Cảnh Uyên há mồm muốn nói tiếp, để Thẩm Duệ không nghe thấy, Tần Sắt lấy một chiếc kéo tỉa lông mày trong túi xách ra chọc thật mạnh vào mông Thẩm Duệ, không còn cách nào, cô không dám đâm Cố Cảnh Uyên...
Thẩm Duệ hét thảm một tiếng nghiêng đầu nhìn thấy "Hung khí" Tần Sắt cầm trong tay, che mông mắng to: "Tiện nhân, cô tự tìm cái chết có phải không..."
Anh ta đưa tay nắm Tần Sắt, Cố Cảnh Uyên ở sau lưng anh ta giơ chân lên nhẹ nhàng đá một cái, cùng với tiếng hét thảm của Thẩm Duệ, anh ta... lăn xuống, cầu thang cũng chỉ khoảng mười bậc, lăn đến mức lệch cổ rồi ngất đi.
Chân mày Cố Cảnh Uyên cau lại, nói: "Cháu trai này không khỏi... quá không cẩn thận!"
Tần Sắt nuốt nước miếng, vẻ mặt đau khổ: "Cậu..."
"Chúng ta..."
Bọn họ đây xem như cẩu nam nữ cấu kết với nhau làm việc xấu sao? Cùng nhau tới "mưu sát" chồng cô?
Tần Sắt cất cây kéo nhỏ trong tay, run rẩy: "Cậu, nếu không, cháu... cháu đi trước... Cậu, cậu... Ở lại... Gọi người?"
Ngộ nhỡ thật sự xảy ra nguy hiểm, cô nên trốn trước.
Cố Cảnh Uyên đến gần Tần Sắt, cô sợ hãi liên tiếp lui về phía sau, cho đến khi lui đến chân tường, lại không nhúc nhích.
Cố Cảnh Uyên cúi người, nâng cằm cô lên, cưỡng ép cô nhìn vào ánh mắt anh: "Tôi làm bất cứ chuyện gì đều có đạo đức nghề nghiệp, bao gồm —— gian phu!"
Xấu xa thật thoải mái (1)
Tần Sắt: "Anh..."
Đúng là khiến cô thấy được trình độ mặt dày vô liêm sỉ.
Một đại thần mà mọi người đều nói lạnh lùng giống như thần tiên, lại nói ra lời không biết xấu hổ như thế, cô có thể tưởng tượng được sao?
Còn đạo đức nghề gian phu, thật mới mẻ nha!
Ngón cái của Cố Cảnh Uyên đè trên môi dưới đầy đặn của Tần Sắt, nhẹ nhàng vuốt ve: "Nhưng em lại bỏ gian phu của em lại mà chạy như vậy? Ổn sao?"
Cảm giác tê dại giống như bị điện giật, giọng nói mê hoặc cùng với gương mặt gần trong gang tấc, Tần Sắt không có cốt khí nhũn chân, nhưng... Vừa nghĩ tới chồng chính thức còn nằm ở dưới, Tần Sắt len lén véo mình một cái, khôi phục lại lý trí.
Không thể để cho sắc đẹp mê hoặc!
Tần Sắt lúng túng cười gượng hai tiếng: "Ha ha... Xem cậu nói kìa, vợ chồng còn mỗi người một ngả trước khó khăn kìa, huống chi... là chúng ta ... cháu cũng không lãng phí thời gian nữa, đi trước nhé... Người, người là cậu đạp, không liên quan tới cháu mà..."
Biểu cảm vừa sợ vừa lo của Tần Sắt khiến đáy mắt Cố Cảnh Uyên thoáng qua ý cười nhạt gần như không thể nhìn thấy.
Anh nói: “Muốn chạy, có thể, nhưng..."
"Cái gì?"
Giọng nói của Thẩm Chí Quốc vọng tới: "Sao vậy..."
Tần Sắt đẩy Cố Cảnh Uyên ra, nhanh chóng chạy xuống lầu, ngồi ở bên người Thẩm Duệ đưa tay đẩy anh ta, nức nở nói: "Chồng ơi, anh không sao chứ, chồng..."
Đồng thời Thẩm Chí Quốc đi vào từ cửa lối đi an toàn: "Cha mới nghe được giọng của Thẩm Duệ, nó sao vậy? Nó.....Nó xảy ra chuyện gì?"
Cố Cảnh Uyên chậm rãi đứng thẳng người, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tần Sắt, thản nhiên nói: "Vừa rồi cháu trai quá vui mừng, không cẩn thận lăn xuống!"
Ngón tay anh không để ý xoa hai cái, dường như trên đó còn lưu lại cảm giác da thịt trơn nhẵn của Tần Sắt.
Tần Sắt ngẩng đầu lên đỏ mắt nói với Thẩm Chí Quốc: "Đúng vậy, cậu họ khen anh ấy một câu, anh ấy vui mừng quá mức, trượt chân một cái liền té xuống, cha, nhanh đi gọi bác sĩ..."
Trong lòng Tần Sắt xem thường chính mình, chậc, cô và Cố Cảnh Uyên thật sự là cẩu nam nữ cấu kết nhau làm việc xấu mưu hại "chồng" cô , làm đến vô cùng nhuần nhuyễn!
Thẩm Chí Quốc vừa nghe không kịp bi thương đã chạy nhanh đi gọi bác sĩ, y tá nhanh chóng mang cáng tới, đặt anh ta lên, sau đó đẩy đi.
Thẩm Chí Quốc lo lắng ở bên gọi tên Thẩm Duệ.
Tần Sắt theo phía sau vội vàng đẩy Cố Cảnh Uyên một cái: "Anh đi mau..."
Cố Cảnh Uyên trở tay bắt lấy tay cô, nắm chặt không thả: "Không phải em bảo tôi ở lại sao?"
Trong hành lang người tới người lui, Tần Sắt không dễ giãy giụa; "Đó là vừa rồi... Anh buông tay... Tôi nói cho anh biết, anh đừng nghĩ hại được tôi!"
Đằng trước y tá đẩy chồng cô còn đang trong cơn hôn mê đi cấp cứu, phía sau gian phu lôi kéo tay cô, mẹ ơi, hình ảnh này...
Tần Sắt cũng cảm giác giờ phút này trên dưới toàn thân mình viết đầy chữ xấu xa!
Nhưng cô lại cảm thấy thoải mái đến khó hiểu!
Cắm sừng Thẩm Duệ, cảm giác... Thật tốt!
Trong hôn nhân, cô bị lừa gạt giống như kẻ ngu!
Ở nhà họ Thẩm, cha mẹ chồng la lên hét xuống sai khiến cô như người hầu.
Hai năm, bị đè nén suốt hai năm, cô cho rằng mình sắp bị bệnh trầm cảm, bây giờ.....Dường như đã tìm được chỗ đột phá, tìm được một chỗ để trút giận.
Cố Cảnh Uyên nhéo tay Tần Sắt, cúi đầu phun hơi thở nóng rực gần sát lỗ tai cô, thân thể cô mềm nhũn, chỉ nghe anh nói: "Đúng vậy, chính là muốn hại em đó!"
…...