⬅ Trước Tiếp ➡
Mang theo suy nghĩ này, Kỷ Ninh trao đổi việc bỏ phiếu với tất cả mọi người chơi, kể cả số 2, số 9, số 7, số 10, số 1 và số 8, sáu người của bên đội Người tốt.
Yến Kiều và Lê Tu đứng đó, trong mắt chỉ có bóng dáng cô gái nhỏ đang kiên nhẫn cố hết sức vì bạn mình.
Trước khi gặp được Kỷ Ninh, dù đang trong nghịch cảnh, Yến Kiều cũng chưa từng mềm lời năn nỉ bất cứ ai.
Song nói đi cũng phải nói lại, trước đây hắn chưa từng có cơ hội đứng chót bảng, quyền ưu tiên cuối cùng vĩnh viễn thuộc về người khác.
Bây giờ nhìn Kỷ Ninh tất bật làm giao dịch với người khác chỉ vì mình, trong lòng hắn còn cảm thấy khó chịu hơn cả việc suýt thì mất mạng trong khi làm nhiệm vụ ở phụ bản, sao lại như vậy nhỉ?
Yến Kiều không hiểu, không hiểu vì sao Kỷ Ninh lại phải tốn công vì hắn nhiều như vậy.
Những hành vi của cô làm hắn có một ảo giác, rằng hắn chính là người đàn ông quan trọng nhất với cô.
Nhưng trong lòng hắn biết rõ, người như hắn đây, vĩnh viễn không sánh bằng những kẻ thứ gì cũng tốt, thậm chí không so được với bất kì người nào trong số sáu người đàn ông làm bạn với Kỷ Ninh.
Hắn rất muốn ngăn cô lại, bảo cô rằng không cần thiết phải làm như vậy đâu, đám người muốn bỏ phiếu phản đối hắn chắc chắn sẽ không thật sự tuân thủ lời hứa với cô.
Nhưng hắn lại không sao nói ra được, bởi vì hắn đang muốn hưởng thụ khoảnh khắc này.
Thậm chí, hắn còn tưởng lên mặt vênh váo khoe khoang với đám người kia, nhất là với Tống Nguy Dương.
Xem đi, Kỷ Ninh cũng sẽ che chở tôi đấy nhé, chắc chắn cô ấy yêu tôi tha thiết không rời rồi.
Lê Tu là người thứ ba được chọn thân phận.
Giữa hai thân phận có cấp độ thần thánh còn sót lại là cảnh sát và giáo viên, anh ta chọn cảnh sát, chỉ có hai người chơi không bỏ phiếu tán thành.
Kỷ Ninh tua xong một vòng rồi trở lại cạnh anh ta, ngửa mặt lên cười nói: "Tu Tu, đầu phiếu cho số 3 giùm tôi có được không?"
Cô tất bật thương lượng với người ngoài hồi lâu mới nhớ tới anh ta, rõ ràng trong lòng đã sớm mặc định anh ta sẽ giúp rồi.
Hiện giờ cố tình tới hỏi với vẻ mặt giảo hoạt linh động khiến người ta không thể chống cự nổi như vậy, thật là xấu xa.
Lê Tu dùng phương thức trao đổi mà cô đã dùng với người khác để trả lời: "Có qua có lại, cô đã bỏ phiếu cho tôi, tôi nhất định sẽ bỏ phiếu ủng hộ bạn cô mà."
Anh ta biết, hồi đáp như thế sẽ làm cô hài lòng.
Quả nhiên, Kỷ Ninh nở nụ cười, một nụ cười ngọt ngào và thỏa mãn, sự thỏa mãn như thể vừa đặt chân tới vùng đất tốt đẹp nhất thế gian.
Sự thỏa mãn ấy tuyệt đối không phải vì những lá phiếu ủng hộ mà vì lời hứa "có qua có lại" cô đang vô cùng hi vọng người khác có thể làm được.
Dù chính cô cũng không dám chắc, nhưng cô tình nguyện đi tin tưởng vào những điều tốt đẹp của lòng người.
⬅ Trước Tiếp ➡