Tống Khinh Ca: Ai nói mình không ăn cá? Mình thích nhất là ăn món cá.
Thế ai là người mỗi lần ăn cá là bị hóc xương? Âu Dương Nhiễm nghiêng đầu, cưng chiều nói: Chính là cậu đấy, vì hóc xương cá mà mấy lần đi bệnh viện rồi? Lần nào cũng sợ đến phát khóc, không phải sao?
Đó là lúc còn bé. Nói đến chuyện xưa, tính cách trẻ con của cô tự nhiên lộ ra: Sao cậu nhớ rõ vậy?
Chuyện của cậu, mình đều nhớ rõ.
Khụ. Khụ. Hai vị, bên cạnh còn có người, chú ý ảnh hưởng. Cao Tử Thụy cười cợt nói.
Ách. Tống Khinh Ca quên mất, đối diện với cô còn có người đàn ông bá đạo, cô lặng lẽ nhìn anh, Anh đang nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm phong cảnh, sắc mặt rất tự nhiên.
Trái đất tròn, nói lớn mà không có lớn.Này nhé, món ăn chưa mang lên thì Âu Dương Nhiễm lại gặp được mấy người bạn nhiều năm không gặp thời còn trung học. Vì vậy, anh liền bị kéo đến mấy bàn ăn bên đó, lúc đi còn nói: Tử Thụy, ăn cơm xong giúp tôi đưa Khinh Ca về.
Không đợi Cao Tử Thụy nói, Tống Khinh Ca đã đáp lời: Mình sẽ nói Lão Chung đến đón. Cô cũng không muốn ngồi xe của người đàn ông bá đạo đó nữa. Cảm giác rất là đau khổ nha, giống như nhắc cô nhớ lại thời khắc cô dụ dỗ anh ta .. Mỗi lần cô gặp anh ta, đều không có chuyện tốt , coi như là cô sợ, không chọc nổi, cứ cho là cô trốn tránh đi.
Hừ, nếu như không phải băn khoăn về lễ phép thì cô đã sớm đi về rồi. May sao có Cao Tử Thụy ở đây, anh ta chắc cũng không dám trắng trợn bày ra chuyện gì.
Thức ăn được mang lên, có món cá.
Tống Khinh Ca kinh ngạc, rõ ràng không có gọi món cá a.
Sao lại có món cá? Cao Tử Thụy hỏi: Có phải mang nhầm rồi không? Anh ta đang định gọi phục vụ thì cái người từ nãy đến giờ ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ kia, ánh mắt nhàn nhạt, sắc mặt lành lạnh nói: Là tôi gọi.
Cậu thích ăn cá từ lúc nào thể? Cao Tử Thụy nhìn anh trêu ghẹo nói.
Thỉnh thoảng thay đổi khẩu vị cũng tốt mà. Cố tiên sinh nhãn nhã nói, vẻ mặt rất vô tội: Đây là cái nheo, không có xương.
Tống Khinh Ca cúi xuống nhìn, trong lòng như có một sợi lông mềm mại, có chút cảm kích.
Tống tiểu thư, cô không thích ăn cá sao? Hay cứ nếm thử một chút. Cao Tử Thụy nói xong, của người phúc ta, đẩy đĩa cá đến trước mặt cô.
Tống Khinh Ca nếm thử một miếng.
Mùi vị thế nào? Tử Thụy hỏi.
Không tệ, ăn rất ngon. Ăn rất ngon mà lại không có cay, ngon miệng cực kỳ.
Nếu ngon, ăn nhiều một chút, không cần làm khách. Tử Thụy nhiệt tình mời mọc cô, cười hớn hở: Dù sao cũng là có người mời chúng ta.
Tống Khinh Ca ngượng ngùng cười cười, cúi đầu ăn cơm.
Điện thoại di động bất chợt vang lên, Tử Thụy nghe điện: Cái gì .. bây giờ .. được, tôi lập tức đến ngay. Cúp điện thoại, anh ta nói xin lỗi: ứng dụng mới xảy ra chút vấn đề, tôi phải trở về công ty ngay.
Tử Thụy vừa đi, Tống Khinh Ca cả người không tự nhiên, đang suy nghĩ xem lấy lý do gì để chuồn đi.
Tống tiểu thư, đừng khách khí, ăn nhiều một chút, không cần giúp tôi tiết kiệm tiền. Động tác ăn cơm của Cố tiên sinh vô cùng ưu nhã, giọng nói lại bình tĩnh, làm như vô tình: Hai đêm qua vận khí tôi rất tốt, kiếm thêm được ít thu nhập.
Khụ.
Tống Khinh Ca bị sặc, sắc mặt đỏ lên.
Anh ..