⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đeo vào, Âu Dương Nhiễm đứng bên cạnh, cẩn thận tỉ mỉ giúp cô sửa sang lại.
Bên này, Cố tiên sinh nhìn về hướng khác, mà tâm tình giờ nha, có chút không được tốt.
Cô cũng chăm tập luyện, kỹ thuật đánh bóng cũng coi là tạm được. Cùng ba người đàn ông chơi bóng, mới đầu còn có thể ứng phó. Nhưng dần dần, cô phát hiện, Cố Phong Thành không đánh theo quy định gì, rõ ràng phải giao bóng cho Âu Dương Nhiễm, thế nhưng anh ta cứ nhằm vào cô mà đánh. Mới đầu cô còn cố gắng để ứng phó, không biết có phải vì hai buổi tối vui vẻ quá mức hay không mà thể lực có phần giảm sút.
Âu Dương Nhiễm phát hiện cô thở hồng hộc, liền đổi vị trí cho cô.
Nhưng thật là kỳ quái, hết lần này đến lần khác, dù đã đổi vị trí nhưng đường bóng của Cố Phong Thành vẫn cứ nhằm vào cô. Hận một nỗi, khuôn mặt anh ta chẳng có chút gì biến đổi, thản nhiên như không.
Anh ta nhất định cố ý.
Hừ.
Ai sợ ai?
Khinh Ca khẽ cắn răng, ổn định lại, sau đó cố gắng đáp lại bóng của anh ta, cô cố gắng đánh bóng theo những đường khó chịu. Nhưng, lại kỳ quái nữa, lần nào anh ta cũng nhẹ nhàng tiếp chiêu, còn cô ngược lại mệt lử đử, ngất ngư.
Dĩ nhiên, hai bạn còn lại trong lòng thì hiểu nhưng chẳng muốn nói ra, làm khán giả đứng đó xem thôi.
Khinh Ca, cậu đi nghỉ một lát đi. Âu Dương Nhiễm quan tâm nói.
Cô mệt đến ngất ngư: Mình đi vào trong phòng rửa tay đã.
Trong lòng cô phiền não, sao mà đi đến đâu cũng gặp anh ta?
Thật may là, vừa rồi anh ta làm như không quen biết cô.
Cô cúi đầu, vốc nước ấm lên rửa mặt, ngẩng đầu lên nhìn thấy trong gương là một bóng dáng cao lớn, cô kinh sợ xoay người lại: Anh .. Anh .. Anh đi nhầm phòng rồi. Đây chính là WC nữ.
Thì sao? Anh không phủ định, ưu nhã tiến lại gần cô, tay chống lên tường, ngăn đường không cho cô chạy.
Anh cách cô quá gần, lại mang cho cô áp lực, miệng cô nói không được rõ ràng lắm: Anh .. có thể lùi lại một chút không hả?
Cố Phong Thành không động, đáy mắt anh sâu không thấy đáy. Thấy thế, cả người cô luống cuống, cô vừa mới rửa mặt, trên mặt vẫn còn nước, tóc cũng dính nước.
Đây là chỗ công cộng, lúc nào cũng có thể có người ra người vào.
Cô muốn trốn, nhưng bị anh ta cản đường, vì vậy, cô nói: Phiền anh nhường đường một chút ..
Anh ta vẫn không động.
Tôi muốn lấy khăn giấy .. Cô bắt đắc dĩ nói.
Anh ta không có ý để cho cô đi, liền rút ra một tờ khăn giấy.
Cô đang xị mặt ra thì anh đã lấy khăn giấy, giúp cô lau mặt. Cô vội vàng né về phía sau, thế nhưng anh lại bá đạo bế cô ngồi lên bồn rửa tay, khiến cô không cách nào nhúc nhích.
Anh định làm gì? Cô xấu hổ quát lên.
Giúp cô lau mặt. Giọng nói anh trầm thấp, tràn đầy sự dụ hoặc.
Tôi tự làm được. Cô quay đầu đi, né tránh.
Lau xong tôi sẽ tránh ra. Anh ta như cười như không nói.
⬅ Trước Tiếp ➡