⬅ Trước Tiếp ➡
Anh là ai?
Không quan trọng.
Đơn giản vì cô không muốn chọc phải một người như vậy.
Mà đàn ông như vậy, cô muốn cũng không chọc được.
Đương nhiên, né tránh hay dễ hiểu là trốn tránh là cách tốt nhất. Người khôn là phải biết giữ mình.
Phía bên truyền thông đã giải quyết xong. Cao Tử Thụy ngồi bên đối diện anh, giọng nhè nhẹ kể lại: Sẽ không có bất cứ tin tức gì về cậu và cô ta.
Cố Phong Thành liếc nhìn anh ta một cái, tàn thuốc trên tay rơi đầy sàn, có thể phủ nhận sao.
Cô ta trái lại rất có ý đồ, cố tình bám theo đuôi cậu. Cao Tử Thụy nói: Sau đó để cho mớ ký giả phi lên chụp ảnh hai người, cô ta nghĩ cùng cậu tạo scadal thì sẽ cứu được Tống thị sao?
Cố tiên sinh hút thuốc lá, không lên tiếng, từ môi mỏng vẽ ra một vòng khói thuốc đẹp mắt.
Nhìn dáng vẻ, trừ hai hàng lông mày thì sắc mặt anh rất bình tĩnh. Nhưng Cao Tử Thụy biết, lúc này, dù bề ngoài nhìn bình tĩnh nhưng trong suy nghĩ thì đang do dự.
Cậu không phải là coi trọng cô ta chứ? Cao Tử Thụy trêu ghẹo: À cũng bình thường thôi. Đàn ông ai chẳng thích gái đẹp, huống chi, cô ta lại là tiểu thư xinh đẹp nhất thành phố Z.
Cố tiên sinh vẫn trầm mặc.
Triết lý yêu ai yêu cả đường đi lối về, cậu quyết định xuất tiền cứu Tống thị rồi à? Cao Tử Thụy nói.
Cố tiên sinh tiếp tục hút thuốc lá, không lên tiếng.
Phong Thành, không nên đâu. Cao Tử Thụy nói: Tống thị nợ nần không ít, không phải đơn giản giải quyết vấn đề đâu. Tống thị giờ như động không đáy. Vì chơi đùa với một người con gái, vứt ra vài tỷ có đáng không?
Không đáng giá. Cố Phong Thành đem thuốc lá dập tắt ở gạt tàn thủy tinh. Anh chỉ là một người làm ăn, đối với những loại chuyện thua lỗ , dĩ nhiên là kính trọng nhưng không gần gũi.
Cũng không biết chuyện gì xảy ra, Cao Trạch lại ký cho Tống thị giấy nợ kéo dài thời hạn ba tháng. Cao Tử Thụy nói, ngân hàng này, Cố thị là cổ đông lớn: Tống thị tình hình thế nào, ông ta không phải không biết, sao có thể tùy tiện cho kéo dài thời hạn? Tôi sẽ lập tức thúc hắn bắt bên đó trả nợ.
Thúc giục là có thể lập tức nhận được tiền sao? Cố Phong Thành nhàn nhạt nói: Huống chi, kéo dài thời gian hợp đồng, đơn độc làm trái với quy định là muốn pháp luật vào cuộc.
Dù sao cũng là bạn tốt nhiều năm, Cao Tử Thụy nhìn thấu ý anh: Phong Thành, chuyện này không giống trước đây. Anh biết Cố Phong Thành luôn lạnh lùng, làm việc gì cũng chính xác đến mức tàn nhẫn: cho dù khéo dài thời gian, tiền này Tống thị cũng không thể trả.
Cố Phong Thành đáy mắt lạnh lẽo thâm trầm, nghĩ đến cô trả giá mình, khóe môi thốt ra một câu: Tống thị có thể trả tiền hay không, bao giờ trả được tiền, giao cho ngân hàng tự xử lý. Anh vỗ vai Cao Tử Thụy: Chúng ta đi chơi bóng (Tennis).
Ánh mắt Tống Khinh Ca nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên nói với Lão Chung: phía trước dừng lại một chút.
Từ tiệm thuốc bước ra, cô đem thuốc tránh thai bóc ra, cho vào miệng sau đó uống vài hớp nước suối.
Mùa đông, lại uống nước lạnh, cổ họng có chút nghẹn.
Cô mơ hồ nhớ lại, lần đầu anh có mang bảo vệ. Nhưng tối hôm qua, khi thỉnh thoảng tỉnh táo lại, cô lại thấy anh không có mang bảo vệ.
Không thể để lại bất cứ hậu quả gì, đó mới là điều quan trọng.
--
Thấy An Ny đưa điện thoại di động cho mình, Tống Khinh Ca giật mình. Điện thoại di động của cô không phải đã rơi ở
⬅ Trước Tiếp ➡