⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi nằm xuống, Lục Kiêu vén váy của cô, cởϊ qυầи lót ra, dùng bàn tay to lớn của anh bao phủ vùng lôиɠ ʍυ của cô, nghịch ngợm đám lôиɠ ʍυ mềm mại mịn màng vài lần, dùng đầu ngón tay xoa xoa phần thịt nhỏ giấu trong đó. Khúc thịt từ từ di chuyển xuống dưới, xoay quanh mép lỗ nhỏ không thể khép lại do bị nhét dươиɠ ѵậŧ giả vào, rồi anh vươn một ngón tay ra, cắm sâu vào bên trong. Anh mân mê nó, chỉ hành động này thôi đã khiến cô run rẩy cả người, một chút dâʍ ɖị©ɧ trong suốt tràn ra từ tiểu huyệt đang không thể đóng lại này...
Đường An Nhu biết hết cả những mánh khóe của Lục Kiêu, vì vậy cô chỉ nghiến răng chịu đựng, nhìn về đầu chiếc xe, cố gắng đánh lạc hướng bản thân mình.
Du͙© vọиɠ đắm chìm bên trong cô chỉ chốc lát lại bị anh kɧıêυ ҡɧí©ɧ trỗi dậy.
Chuyện này bắt đầu từ khi nào?
Bản thân Đường An Nhu cũng không nhớ rõ nữa.
Nếu trở về lúc cô chưa mười sáu tuổi, cô chưa bao nặng như hiện tại.
Kỳ nghỉ hè năm đó cũng chỉ vì gặp phải Lục Kiêu, bị anh từng bước dỗ dành, chính anh đã mở ra cánh cửa cấm kỵ nặng nề này.
"Ư... anh ơi~ em khó chịu quá."
Suy nghĩ của Đường An Nhu bị cắt ngang bởi một cú giật bất ngờ từ phần phía dưới cơ thể, Đường An Nhu khó chịu vặn eo, cô nhìn Lục Kiêu bằng ánh mắt mờ mịt, người này vẫn đang mải mê trêu chọc tiểu huyệt non nớt của cô.
“Anh nhét sâu quá."
Lục Kiêu ngẩng đầu nhìn cô, liền biết cô rất sướиɠ, cười một tiếng, rút
ngón tay ra, lau sạch dâʍ ɖị©ɧ trong lỗ huyệt và cả phía dưới đùi cô.
"Đường Đường thân yêu, em có thể tự đưa nó ra không?”
Anh gọi cô hết sức thân mật, cách gọi này là bắt chước cha cô, nhưng cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ hoàn toàn khác với cha Đường.
Chỉ cần nghe Lục Kiêu gọi như vậy, Đường An Nhu biết rằng đôi chân này của cô sẽ không bao giờ khép lại được nữa.
"Ưʍ..."
Đường An Nhu giơ tay sờ soạng dưới thân, sau khi sờ tới chỗ ẩm ướt đó, trực tiếp đút ngón tay vào lỗ nhỏ, chạm vào dươиɠ ѵậŧ giả, bởi vì cô đã rất thành thục chuyện này nên cô nhanh chóng rút được nó ra.
Dươиɠ ѵậŧ giả dính đầy lớp dâʍ ɖị©ɧ trong suốt hiện ra trước mắt hai người họ. Đường An Nhu xấu hổ đỏ cả mặt, vội vàng ném thứ dưới đó xuống, giả vờ không giữ được, nhìn Lục Kiêu nói: "Em không cẩn thận, đánh rơi nó."
Lúc này côn ŧᏂịŧ nóng hổi của Lục Kiêu được phóng thích cũng trực tiếp chạm vào tiểu huyệt ẩm ướt của cô, qυყ đầυ mềm mại ngập ngừng chọc vào, bị lỗ nhỏ lập tức mυ"ŧ lấy, như muốn một ngụm nuốt trọn vậy.
Lục Kiêu cũng không hề lịch sự, anh nhéo eo Đường An Nhu, đẩy mạnh đũng quần của mình và đưa dươиɠ ѵậŧ to lớn đó vào sâu trong cơ thể cô.
Đường An Nhu sợ hãi, thốt lên một tiếng rên ngắn và nắm lấy cánh tay mạnh mẽ của người đàn ông phía sau...
Lục Kiêu cúi người hôn lên vành tai của cô, trong khi đứng dậy, anh di chuyển eo và hông của mình và thao cô một cách hung bạo, cười nhẹ:
"Này, Đường Đường, cái kia rơi cũng không sao, chỉ cần anh không làm rơi cái này, em nhịn đã lâu như vậy, hiện tại để ca ca đút cho em ăn."
⬅ Trước Tiếp ➡