Cũng không biết Lạc Hi Thần vì vừa về nước, phải ngồi lâu trên máy bay nên thấy mệt hay là do ngủ muộn mà người vốn dậy sớm như anh vậy mà hôm nay vẫn còn ở trong phòng, chắc hẳn là chưa thức dậy, dưới loại tình huống như thế này sao một người giúp việc như cô ấy dám đi quấy rầy chứ?
Ôn Lam nhìn nữ giúp việc đang bưng một cái khay, sau đó lại chuyển ánh mắt về phía Chức Tinh đang ngồi bên cạnh mình, bà nói một cách hờ hững: “Cứ để ở đó đi, giao cho Chức Tinh đi là được rồi.”
Cạch!
Câu nói này vừa thốt ra, người vốn đang định pha trà là Sa Chức Tinh lập tức đờ người, cái ly đang cầm trên tay bị cô thả lại bàn trà, vang lên một tiếng kêu thanh thúy.
Không chú ý tới phản ứng rất nhỏ của Sa Chức Tinh, nữ giúp việc như trút được gánh nặng, cô ấy tiến về phía trước, cung kính đưa cái khay đang cầm trên tay cho cô, cười tủm tỉm nói: “Phiền cô rồi, cô Chức Tinh.”
Ôn Lam cũng nghiêng đầu nhìn cô, cong mắt cười.
Sa Chức Tinh cứng đờ tiếp nhận lấy cái khay từ tay nữ giúp việc, trong lòng rất muốn tìm lý do để từ chối.
Cô không muốn đến nhà họ Lạc vốn dĩ chính là sợ gặp phải Lạc Hi Thần, hiện tại thì hay rồi, trực tiếp cho cô chủ động đi vào tầm mắt của anh, cô không muốn, thật sự không muốn!
Nhưng mà đối diện với ánh mắt dịu dàng kia của Ôn Lam, cô lại không tìm thấy lý do gì để từ chối.
Từ nhỏ Ôn Lam vẫn luôn yêu thương cô như con gái ruột, bây giờ bà ấy chỉ yêu cầu một chuyện nho nhỏ này thôi, sao cô có thể từ chối chứ?
“Được, để con đem lên cho anh ấy.” Cho dù trong lòng thật sự không tình nguyện nhưng dưới ánh mắt chăm chú của Ôn Lam và người giúp việc, Sa Chức Tinh vẫn cứng đờ mà đứng dậy bước lên lầu.
Mới vừa đi được vài bước, âm thanh của Ôn Lam ở phía sau lại truyền đến: “Phóng viên càng ngày càng quá đáng mà, đoán bậy đoán bạ, bịa đặt đủ chuyện, không có chút tin tức nghiêm chỉnh nào cả!”
Sa Chức Tinh vừa bước đến cầu thang xoắn ốc, nghe được lời này lập tức sửng sốt, ánh mắt hơi lóe lên, cô chậm rãi nghiêng đầu nhìn về phía Ôn Lam.
Trên tay Ôn Lam cầm một tờ báo, tầm mắt của bà vừa vặn dừng lại trên bức ảnh của cô và Lạc Hi Thần.
Tâm trạng vốn đang lo lắng của Sa Chức Tinh lại lần nữa buông lỏng, cả người vui sướng không thôi.
Ôn Lam không hiểu lầm, cô cũng giảm bớt không ít phiền toái.
Có điều vì sao cảm giác khi dì Lam nhìn đến những tin tức như vậy thì lại tức giận nhỉ?
Sa Chức Tinh thật sự không hiểu, cô bưng bữa sáng lên lầu, quen cửa quen nẻo mà đi vào phòng Lạc Hi Thần, vốn định trực tiếp tiến vào như trước đây nhưng đến lúc bàn tay đã đặt trên tay nắm cửa rồi thì cô lại ngừng lại.
Khi còn nhỏ cô thật sự rất quen thuộc với nhà họ Lạc, vào phòng của anh cũng rất tùy ý, nhưng Lạc Hi Thần của hiện tại đã không giống trước kia nữa rồi...
Phá kén thành điệp
Phá kén thành điệp
Hiện tại anh đã không còn là anh của trước kia, mà cô cũng không phải là trẻ con nữa, có một số chuyện vẫn nên chú ý một chút sẽ tốt hơn.
Cốc cốc!
Sa Chức Tinh gõ nhẹ lên cửa vài cái sau đó yên lặng đứng đó, chờ người bên trong trả lời.
Trong phòng vẫn tĩnh lặng như cũ, không có âm thanh nào vọng ra.
Cốc cốc!
Sa Chức Tinh lại gõ thêm một lần nữa nhưng trong phòng vẫn yên lặng như cũ, một chút động tĩnh cũng không có.
Sửng sốt vài giây, cô ghé người vào cánh cửa, lỗ tai dựng lên, cố gắng lắng nghe, nhưng trong phòng quả thật không có một âm thanh nào, đoán chắc là Lạc Hi Thần vẫn còn ngủ, cô chần chờ một chút, sau đó cô trực tiếp đẩy cửa vào.
Cửa không khóa trái, điều này Sa Chức Tinh đã sớm đoán được, Lạc Hi Thần không cần thiết phải khóa trái vì trong tình huống bình thường sẽ không có ai tùy tiện lên phòng anh, cánh cửa chỉ khép hờ, đẩy một cái đã mở ra.
Căn phòng chìm trong bóng tối, một chiếc màn màu trắng lẳng lặng nằm trên cửa sổ, che chắn toàn bộ ánh sáng từ bên ngoài, không cho một tia nắng nào có cơ hội nhảy vào trong.
Ở giữa căn phòng là một chiếc giường kiểu Âu rất lớn, người đàn ông an tĩnh nằm trên đó, tiếng hô hấp rất nhẹ của anh trong căn phòng yên tĩnh này bỗng nhiên trở nên khá rõ ràng.
Sa Chức Tinh có chút ngoài ý muốn, không ngờ đến giờ này mà Lạc Hi Thần vẫn còn nằm ở trên giường, nhưng mà cũng may là anh không tỉnh lại.
Cô bưng khay vào phòng, đem đồ ăn đặt lên trên bàn, sau đó rón ra rón rén muốn đi ra nhưng thoáng nhìn thấy bức màn vẫn luôn thả xuống, cô dừng chân lại.
Trong phòng quá tối khiến người ta cảm thấy rất áp lực, không khí không lưu thông được, ở không gian như vậy mà ngủ trong một thời gian dài thì không tốt.
Cô căn bản đã quên mất tối hôm qua mình đã đóng chặt cửa sổ, thậm chí là cửa phòng như thế nào, Sa Chức Tinh xoay người, bước vài bước đến trước cửa sổ, "soạt" một tiếng, bức màn đã bị kéo ra hơn nửa, cửa sổ cũng bị mở ra.
Ánh sáng ngoài cửa sổ nghịch ngợm tiến vào khiến căn phòng trở nên sinh động hơn không ít, cơn gió ngang qua mang theo hương hoa mộc lan thoang thoảng, cảm giác vô cùng tươi mát.
“Như vậy không phải tốt hơn à!” Sa Chức Tinh hài lòng nhìn căn phòng đã sáng sủa hơn không ít, cô đứng trước cửa sổ nhìn cây mộc lan cao lớn xen giữa cửa sổ phòng của hai người, thoải mái vươn vai, sau đó xoay người muốn ra khỏi phòng nhưng vừa xoay lại đã đối diện với ánh mắt của người ngồi trên giường.
Không biết Lạc Hi Thần tỉnh lại từ khi nào, thân thể thon dài lười nhác dựa trên đầu giường, hai tay khoanh lại trước ngực, ánh mắt ung dung nhìn cô từ trên xuống dưới, không kiêng nể gì cả.
“Anh... anh tỉnh rồi...” Sa Chức Tinh có chút ngoài ý muốn, lại càng bực bản thân nhiều chuyện, sao phải giúp anh mở cửa sổ để thông khí chứ?
Đồ cũng đã đưa đến rồi, trực tiếp chạy lấy người không được sao?
Lạc Hi Thần cũng không ngờ vừa tỉnh dậy đã thấy Sa Chức Tinh ở trong phòng của mình, anh gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cô như cũ.
Sa Chức Tinh đứng bên cửa sổ, tia nắng ban mai bao lấy toàn bộ thân hình mảnh khảnh, ánh sáng hơi lay động, chiếu lên khuôn mặt nhìn nghiêng của cô, mí mắt chớp chớp tạo ra một cái bóng ở hốc mắt khiến vẻ đẹp nhu hòa của cô có chút ảo mộng.
Phía sau cô là một cây mộc lan vô cùng cao lớn, cánh hoa bay lả tả trong không trung, linh hoạt uyển chuyển một cách kỳ ảo, hoa phản chiếu bóng người, người và hoa so sánh với nhau, người so với hoa đẹp hơn không ít.
Lạc Hi Thần lẳng lặng nhìn một màn này, ánh mắt có chút ngẩn ngơ.