⬅ Trước Tiếp ➡
Một chút kỹ xảo này mà cũng muốn đấu với anh?
Thật ra Sa Chức Tinh muốn nhân cơ hội rời đi là vì sợ anh xằng bậy, sau khi Lạc Hi Thần về nước, cảm giác khi cô ở chung một chỗ với anh đã khác rất nhiều so với trước đây, ít nhất trước đây Lạc Hi Thần tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện giống như hôm qua.
Sự thay đổi này làm Sa Chức Tinh cảm thấy hoảng loạn.
Cô thật sự không thích cùng Lạc Hi Thần làm ra những hành vi quá thân mật như vậy!
Thậm chí cô còn nghi ngờ có phải tối hôm qua anh xem cô cũng giống như những người phụ nữ tranh nhau bò lên giường anh kia không.
Quan trọng hơn là, sau khi bị cô hắt nước xong, nơi nào đó của anh hiện tại vẫn rất hăng hái...
Lạc Hi Thần cứng nhắc kiềm chế sự xao động trong lòng, khởi động xe, tiếp tục lái.
Anh không phải loại người không có lực kiềm chế, trước mặt Sa Chức Tinh mà vẫn có thể phản ứng, anh thật sự cảm thấy bất ngờ.
Đây là do lâu rồi anh không có phụ nữ sao?
Hai người cứ thế duy trì yên lặng trong suốt đoạn đường kế tiếp cho đến tận khi về tới nhà.
Tin tức của hai người cũng được đưa ra vào sáng ngày hôm sau, tin tức này cứ thế che trời lấp đất, chiếm cứ vị trí đầu đề của các nhà truyền thông lớn.
Trong tin tức đều là ảnh chụp ngày hôm qua của hai người, đáng chú ý nhất chính là hình ảnh Sa Chức Tinh bị Mễ Nhạc đẩy vào trong lồng ngực của Lạc Hi Thần và bức ảnh Lạc Hi Thần ôm cô nhét vào trong xe, lại còn là kiểu ôm công chúa, dưới sự thêm mắm dặm muối của phóng viên, một câu chuyện về cô bé lọ lem được gả vào nhà hào môn cứ thế ra đời.
Trên ảnh chụp Sa Chức Tinh ăn mặc rất tùy ý, khuôn mặt bị hiệu ứng mosaic che lấp, tin tức tuyên bố chưa được bao lâu mà tất cả mọi người đều đã bị chấn động rồi.
Hôm sau, sáng sớm Sa Chức Tinh đã rời giường, cô ra khỏi phòng, mới vừa bước xuống cầu thang cô đã cảm nhận được có hai cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào cô, đó là An Hâm và Sa Nam Phong.
Ánh mắt của An Hâm mang theo mười phần tìm tòi nghiên cứu, bộ dáng kia của bà cứ như muốn đem cô đi giải phẫu vậy, ánh mắt của Sa Nam Phong vẫn thì ôn hòa hơn một chút, nhưng vẫn mang theo ý tứ sâu xa.
Sa Chức Tinh bị nhìn đến mức lông tơ dựng thẳng lên, da gà trên cánh tay nổi hết lên: “Mẹ, mẹ đừng nhìn con bằng ánh mắt như vậy, thật đáng sợ.”
“Con và Hi Thần phát triển đến bước này từ khi nào?” An Hâm cầm tờ báo trên tay, trực tiếp nói thẳng vào vấn đề.
Ngày hôm qua còn ở trước mặt bà biểu hiện ra bộ dạng ngoan ngoãn, hôm nay liền làm ra loại chuyện này, quan trọng hơn là, con nhóc này quen bạn trai nhưng đến mẹ mình mà nó cũng giấu!
Thêm dầu vào lửa
Sa Chức Tinh không xem báo cũng biết vấn đề của cô từ đâu mà đến, dù Mễ Nhạc có làm hiệu ứng mosaic cho cô thì suy cho cùng cũng là con gái của mình, cho dù chỉ là một bóng lưng An Hâm cũng có thể nhận ra cô.
“Đó là hiểu lầm.” Sa Chức Tinh bước xuống lầu, cô chọn vị trí cách xa An Hâm một chút, chính là vị trí bên cạnh Sa Nam Phong.
Sa Nam Phong tuy rằng cũng bị tin tức ngày hôm nay làm cho chấn động nhưng tính tình của ông rất tốt, chiều con, chưa bao giờ tức giận với con gái, ngồi bên cạnh ông an toàn hơn so với ngồi bên cạnh An Hâm.
Sa Nam Phong đại khái cũng đoán được chút tâm tư này của con gái, ông cười cười với cô, nhấp môi không nói lời nào.
An Hâm lại bị câu nói có lệ kia của cô chọc giận, ngọn lửa trong ngực lại càng bùng to lên.
“Hiểu lầm? Hiểu lầm mà lại ôm như vậy? Mẹ nhưng chưa thấy con vừa kéo vừa ôm như vậy với người đàn ông nào khác cả.”
Ảnh chụp bày ra trước mắt, Sa Chức Tinh không có cách nào để giải thích, cuối cùng cô dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Sa Nam Phong.
Sa Nam Phong nhận được ám hiệu của con gái, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên tay cô xem như trấn an, sau đó bắt đầu phát biểu ý kiến của mình: “Bà xã à, em tức giận như vậy làm gì? Từ nhỏ đến lớn số lần ôm ấp của Chức Tinh với Hi Thần còn ít à?”
Phụt!
Sa Chức Tinh bị câu nói này làm cho sặc, cô ho không ngừng.
Ba đây là đang giúp cô à? Hay là thêm dầu vào lửa?
“Mẹ, mẹ tức giận như vậy làm gì?” Sợ Sa Nam Phong làm ngọn lửa trong lòng An Hâm càng bùng to hơn, Sa Chức Tinh vội lặp lại một nửa câu đầu của ông, chuyển đề tài.
An Hâm bị hai cha con hỏi như vậy, ánh mắt lập tức trừng về phía hai người.
Sao bà có thể không tức giận? Con gái là của bà, nuôi nhiều năm như vậy thế nhưng cuối cùng có bạn trai cũng không nói cho bà biết, bà vậy mà còn phải thông qua tin tức trên báo mới biết được, càng đáng giận hơn là hôm qua Lạc Hi Thần vừa tạo ra tai tiếng với một cô gái khác, hôm nay lại chuyển sang Chức Tinh, bà có thể không tức giận sao?
Loại cảm giác này thật giống như thấy con rể của mình chơi trò mập mờ với khắp thiên hạ xong sau đó lại quay qua cùng con gái của mình khoe ân ái, tâm tình của An Hâm bây giờ vô cùng phức tạp.
Sa Chức Tinh làm sao đoán được chỉ một cái tin tức mà mẹ của mình đã liên tưởng ra nhiều suy nghĩ như vậy, cô không muốn mình bị hiểu lầm, môi đỏ dẩu dẩu, nghiêm túc giải thích: “Mẹ, con và Lạc Hi Thần thật sự không có quan hệ gì cả, tất cả những bức ảnh ấy đều là hiểu lầm, một người bạn của con vì muốn có được tin tức của anh ấy mà cố tình kéo con xuống nước, hai người đừng hiểu lầm.”
An Hâm sửng sốt, kinh ngạc nhìn Sa Chức Tinh, có chút không quá tin tưởng những gì mình vừa nghe thấy.
Sa Nam Phong tương đối lý trí, ông yên lặng nghe cô nói, sau đó thình lình tung ra một câu: “Trước giờ chưa thấy Hi Thần tùy tiện ôm một cô gái nào.”
Sa Chức Tinh: “…”
An Hâm liếc nhìn Sa Nam Phong một cái, lại nhìn nhìn Sa Chức Tinh, phụ họa gật gật đầu.
Ngoại trừ tin tức của hai ngày nay, bà chưa bao giờ thấy Lạc Hi Thần quậy ra tai tiếng với ai cả.
Sa Chức Tinh cũng không biết nên giải thích vấn đề này như thế nào, đôi mắt đẹp hờn dỗi liếc về phía hai vợ chồng kia, dùng một câu để phủi sạch quan hệ: “Con và Lạc Hi Thần thật sự không có quan hệ gì cả, nếu có, mỗi ngày con và anh ấy đều xuất hiện trong tầm mắt của hai người, hai người làm sao có thể không phát hiện ra được chứ?"
An Hâm nghĩ nghĩ, cảm thấy con gái nói có lý.
Nhưng tờ báo này thật sự khiến cho người ta khó hiểu mà.
Sa Chức Tinh thật cẩn thận liếc nhìn sắc mặt của An Hâm, lo lắng bà lại tiếp tục bức cung, cô vội vuốt vuốt mái tóc dài của mình, sau đó đứng lên: “Con ra ngoài tản bộ.”
⬅ Trước Tiếp ➡