Chương 20
Đã bao lâu cô không gọi anh như vậy?
Sa Chức Tinh im lặng quan sát phản ứng của anh, tay đặt vào tay của anh cẩn thận từng li từng tí gỡ tay anh ra khỏi người mình, cơ thể của Lạc Hi Thần lại ép đến lần nữa.
Cơ thể của Sa Chức Tinh cứng ngắc bị dọa đến không dám cử động.
"Ngoan, gọi lại lần nữa." Ánh mắt của Lạc Hi Thần khóa chặt mắt của cô, khóe môi hơi nhếch lên.
"Anh Lạc." Sa Chức Tinh vẫn hiểu được tình hình lúc này, nếu như cô không thuận theo thì chắc chắn bản thân sẽ xong đời.
"Gọi lớn lên." Lạc Hi Thần như rất hưởng thụ cách gọi này của cô, biểu cảm vui vẻ lên không ít.
"Anh Lạc, anh đứng lên trước đi!" Sa Chức Tinh nhìn tư thế của hai người, rất ngoan ngoãn kêu một tiếng lần nữa.
"Vẫn còn nhỏ." Lạc Hi Thần không hề biết thỏa mãn.
Sa Chức Tinh liếc mắt nhìn anh.
Muốn gọi to như vậy làm gì?
Ánh mắt của Lạc Hi Thần ung dung nhìn chằm chằm vào cô giống như không có ý định bỏ qua cô.
Sa Chức Tinh kiềm nén tức giận hít sâu vài hơi, gọi thêm lần nữa: "Anh Lạc..."
Khóe môi của Lạc Hi Thần nhếch lên như có như không tạo thành đường cong, thỏa mãn nghe giọng nói ngọt ngào bên tai, ánh mắt vừa vặn rơi vào bộ ngực phập phồng vì hít sâu của cô, lại nghĩ đến một màn mình vừa thấy ở ban công thì cơ thể lập tức khô nóng.
Đúng là vừa nãy anh muốn trêu đùa cô, nhưng bây giờ...
Đáng chết, anh thật sự muốn làm gì đó với cô!
Sa Chức Tinh đã mười chín tuổi, cô cũng không biết mình lấy dũng khí ở đâu ra bỗng nhiên một bàn tay chào hỏi vào mặt anh: "Lạc Hi Thần, anh hạ lưu!"
"Bốp" một tiếng vang lên trong căn phòng lửa nóng, đặc biệt thanh thúy.
Từ trước đến giờ Lạc Hi Thần chưa từng bị người ta đánh, hiện tại bị một bàn tay tát như vậy, tát đến hai tai anh ù ù loạn cả lên.
Anh sửng sốt một hồi, ánh mắt cứng ngắc nhìn về phía cô.
Cô dám đánh anh?
Sa Chức Tinh nhìn thấy sắc mặt khó coi của anh thì lập tức đẩy anh ra, nhanh như chớp chạy vào phòng tắm.
Cửa phòng "cạch" một cái bị khóa lại.