"Sao anh lại ở đây?" Sa Chức Tinh cố gắng bình tĩnh, giọng nói cũng vô cùng kìm nén không muốn làm mình quá mất mặt.
"Tới một hồi lâu rồi." Giọng nói của Lạc Hi Thần hờ hững lạnh nhạt.
"Sao không lên tiếng?" Sa Chức Tinh cảm thấy xúc động muốn giết người diệt khẩu.
"Tôi cho rằng em sẽ thấy tôi." Lạc Hi Thần không hề xấu hổ khi mình tự tiện vào phòng người khác.
Sa Chức Tinh: "..."
Lạc Hi Thần thật sự đứng trong phòng một hồi lâu, lúc đi vào thấy đèn phòng tắm sáng trưng thì anh đành đi đến ban công chờ cô ra ngoài, nhưng không ngờ cô lại lấy cách "khác" người như thế tiến vào tầm mắt của anh, cũng không ngờ cô sẽ làm ra hành động như vậy càng không ngờ chính là anh đã đứng bên ngoài một hồi mà cô vẫn không phát hiện ra anh.
Lực tồn tại của anh thấp như vậy sao?
"Anh đi ra ngoài!" Sa Chức Tinh nhìn cái váy ngủ không che được bao nhiêu da thịt của mình sắc mặt lập tức xuất hiện một vệt đỏ ửng.
Ánh mắt của Lạc Hi Thần như có như không liếc qua cơ thể của cô một cái hờ hững phun ra một câu: "Yên tâm, tôi không có hứng thú với cháo loãng."
Nói láo, đây hoàn toàn là nói láo!
Ngoài miệng thì nói như vậy nhưng vừa nghĩ đến cảnh hồi nãy thì cả người anh lập tức khô nóng.
Thật ra dáng người của Sa Chức Tinh rất tốt, tuy không đầy đặn nhưng đường cong cũng rất tuyệt, da thịt trắng nõn mịn màng tản ra một vòng sáng nhàn nhạt dưới ánh đèn, tóc dài xõa ra rủ xuống ngực phác họa ra một bức tranh trắng đen tinh xảo, vẻ đẹp của cô tươi mát giống như tinh linh bước ra từ trong rừng, xinh đẹp kỳ ảo.
Ánh mắt của anh đánh giá cô từ đầu xuống chân một lần, trong mắt từ từ tối lại...
1: Vô công bất thụ lộc
Mấy năm không gặp, anh không ngờ cô đã lớn đến mức làm người ta muốn phạm tội như vậy...
Sa Chức Tinh không để ý đến phản ứng của anh, lúc này cô vẫn còn chìm trong câu nói vừa nãy của anh.
Không có hứng thú sao! Đúng dịp!
Nếu như có thể bảo trì khoảng cách với anh thì càng tốt!
Sau khi nghe anh nói xong thì tâm trạng của cô tốt lên không ít, vén sợi tóc thật dài ra sau tai, cô nhìn vào anh bình tĩnh nói: "Lần sau trước khi vào phòng nhớ gõ cửa."
"Thứ nên nhìn và không nên nhìn đều đã nhìn thấy, còn cần phải gõ sao?" Lạc Hi Thần hờ hững đi đến gần cô, trong giọng nói ẩn chứa vô cùng khinh thường.
Sắc mặt vừa mới ổn định lại của Sa Chức Tinh lập tức tái mét.
Cái gì mà còn cần? Cô là con gái, ngay cả bạn trai cũng không có hiện tại cứ như vậy bị anh nhìn thấy hết, cô bị thua lỗ rất nhiều có biết không?
Lạc Hi Thần buồn cười nhìn khuôn mặt tức giận của cô, xòe bàn tay ra đặt một hộp trang sức lên bàn trang điểm của cô: "Đây là quà cho em."