⬅ Trước Tiếp ➡
"Hi Thần, không phải lúc này cháu nên ở party sao?" Đột nhiên thấy Lạc Hi Thần đến thăm, An Hâm liền bảo anh ngồi xuống ánh mắt hiền lành nhìn vào mặt anh.
 
Ánh mắt của Lạc Hi Thần bình tĩnh quét quanh phòng một lần, sau đó đưa hai hộp quà trong tay cho bà cười nói: "Cháu vừa mới về nước, nghĩ đã lâu không đến thăm hỏi chú và dì nên mới đến ngồi một chút, đây là quà cho chú dì."
 
An Hâm nhìn Lạc Hi Thần lớn lên từ nhỏ, mỗi lần nhà họ Lạc có người xuất ngoại quay về thì cũng đưa quà không ít cho nhà họ Sa, lần này nhận được quà của Lạc Hi Thần cũng không ngoài ý muốn nên cũng không khách khí nhận quà của anh tặng: "Đứa bé này thật có lòng, dì thay chú cảm ơn cháu."
 
Lạc Hi Thần cười nhạt một tiếng ánh mắt vô ý thức liếc lên lầu, tự nhiên như không có chuyện gì hỏi: "Chức Tinh có ở nhà không ạ?"
 
"Có, hôm nay nhà cháu gửi hai tấm thiệp mời đến, nó liền cầm hai tấm thiệp mời đi kết quả không biết vì sao lại về sớm như vậy."
 
Lạc Hi Thần biết rõ lý do nhưng anh cũng không muốn giải thích, chỉ cười hờ hững một tiếng hỏi: "Chức Tinh có khỏe không ạ?"
 
An Hâm cho rằng anh quan tâm đến tình hình gần đây của Chức Tinh nên thuận miệng nói: "Con nhóc kia hả, khỏi phải nói chứ chưa từng làm dì và chú của cháu hết lo, lúc trước bảo con bé chọn ngành quản lý xí nghiệp để có gì thì còn giúp đỡ việc trong nhà, nhưng con bé không muốn cứ nhất quyết đi học thiết kế, hiện tại đã tốt nghiệp hơn mấy tháng vẫn chưa làm được gì, không biết dì phải ném mặt vào đâu nữa!"
 
Ở thành phố C nhà họ Sa cũng xem như là nhà khá giả, kinh doanh một công ty nhỏ, tuy thực lực thua xa xí nghiệp khổng lồ của nhà họ Lạc nhưng cũng không đến mức để con gái trong nhà ra ngoài làm việc cho người ta để kiếm tiền.
1: Tồn tại cảm giác tiêu cực
 
An Hâm và Sa Nam Phong muốn Sa Chức Tinh học quản lý để sau này phụ giúp gia đình nhưng cô hết lần này đến lần khác không hứng thú với cái này, chỉ muốn đi học thiết kế nên làm An Hâm rất không hài lòng.
 
Lạc Hi Thần tốt tính nghe An Hâm phàn nàn, chỉ cười nhẹ không có ý kiến cũng không phát biểu.
 
Lời của An Hâm có bao nhiêu phóng đại anh biết rõ ràng, từ nhỏ đến lớn Sa Chức Tinh đều thông minh làm sao có thể không làm được gì?
 
Những năm gần đây tuy anh ít ở trong nước nhưng chuyện liên quan đến Sa Chức Tinh anh đều luôn biết rõ, hình ảnh của Chức Tinh, cuộc sống hằng ngày của Chức Tinh cứ cách một khoảng thời gian là sẽ có người tự động đến báo cáo cho anh, tuy hai người ở cách nhau hàng ngàn kilomet nhưng có lẽ cô chưa từng rời khỏi cuộc sống của anh.
 
An Hâm nói giống như nước vỡ đê chảy không ngừng: "Đều đã mười chín tuổi, hiện tại ngay trả một người bạn trai cũng không có, cháu nói xem dì và chú có lo hay không? Con gái hoặc là gả cho một người chồng đáng tin hoặc là kinh doanh sự nghiệp của mình cho tốt, nhưng hai thứ này con bé đều không có, haizz, sao con nhóc này lại không làm người ta bớt lo được vậy? Nếu như Chức Tinh cũng như cháu khiến người ta yên tâm thì dì và chú cũng yên lòng."
 
Nói xong lại thở dài nói thêm một câu: "Xem ra cần phải sắp xếp cho con bé đi xem mắt thôi!"
 
Đột nhiên trong ngực Lạc Hi Thần khó chịu, ánh mắt bình tĩnh xuất hiện một vết nứt: "Dì, Chức Tinh vẫn còn nhỏ không cần phải xem mắt sớm vậy đâu?"
 
"Cháu không hiểu." An Hâm lắc đầu thở dài: "Phụ nữ và đàn ông rất khác nhau, tuổi trẻ của phụ nữ chỉ kéo dài mấy năm, nếu không tranh thủ thời gian chọn người gả cho người tốt thì sau này chỉ có thể bị động trở thành người bị chọn."
 
"Không nghiêm trọng đến mức đó chứ?" Lạc Hi Thần co rút khóe môi, bà đang định đóng gói bán cô nhóc kia ra khỏi nhà sao?
 
An Hâm hừ một tiếng rất xem thường nhìn anh: "Sao lại không nghiêm trọng? Đã mười chín tuổi rồi, công việc cũng chưa lo xong, bạn trai thì không thấy đâu, người làm mẹ như dì cũng thấy sốt ruột thay cho nó rồi..."
 
"Vậy cho Chức Tinh vào Lạc thị làm việc đi, Chức Tinh học thiết kế trang sức rất hợp với Lạc thị. Cháu lên lầu xem cô ấy một chút." Bỗng nhiên Lạc Hi Thần cắt ngang lời của bà, ném một câu ra sau đó đứng dậy đi lên lầu.
 
An Hâm kinh ngạc nhìn bóng lưng trên lầu của anh, biểu cảm hơi hoảng hốt.
 
Đúng vậy, sao bà không nghĩ đến chuyện này nhỉ?
2: Tồn tại cảm giác tiêu cực
⬅ Trước Tiếp ➡