Cho dù có lo lắng và sợ hãi, Độc Lang vẫn giữ trạng thái tốt hơn nhiều so với cấp dưới là Trần Phong của mình.
"Hừ! Chết đến nơi rồi, anh còn dám giở trò sao?” Nghe xong lời nói của Độc Lang, thủ lĩnh nọ cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng đằng đằng sát khí: "Nếu như không nói thật, tôi sẽ tiễn anh xuống dưới đó!"
Anh ta chưa từng nghe có người lên núi săn mèo, nhưng lại không dẫn theo chó săn hay cung, súng! Tên khốn này dám lừa anh ta hả?! Thực sự cho rằng anh ta là một kẻ ngốc sao?!
Pằng! Pằng!
Trong núi lại vang lên tiếng súng, Cố Như Vân và Tiêu Chiến im lặng nhìn nhau trong động, hai người họ gần như chắc chắn hai người vừa rồi đi ngang qua chỗ bọn họ đã gặp tai nạn.
"Tiếng súng này vang lên từ phía Tây Nam. Chắc là vì sợ bị phát hiện nên mới trực tiếp giết người.” Cố Như Vân ngước mắt nhìn bầu trời mờ nhạt bên ngoài cửa hang, nhíu mày nói.
Bên kia đã giết người ở đây thì chắc chắn sẽ trực tiếp xử lý cái xác ở nơi này, thậm chí còn truy ngược lại dấu vết.
Tiêu Chiến gật đầu đáp: "Ừ, chúng ta phải mau chóng rời khỏi nơi này."
Mặc kệ thiết bị định vị có sửa được hay không, ngày mai bọn họ cũng phải tìm cách rời khỏi đỉnh núi tuyết Tây Tạng này!
………...
Sửa xong rồi
Tiêu Chiến không quan tâm đến những gì Cố Như Vân đã nói trước đó, rằng thiết bị định vị có thể sửa được.
Người phụ nữ ở phía đối diện trông trắng trẻo, mập mạp, thân cao không quá mét 6. Nhưng cân nặng lại không nhẹ.
Ngay cả nụ cười trên gương mặt người phụ nữ này trông cũng có chút ngốc nghếch ngây ngô, hoàn toàn không giống người sẽ có bản lĩnh sửa được những thiết bị công nghệ cao này.
Nhưng thiết bị định vị trước mặt anh, cho dù là người tinh thông thiết bị công nghệ cao, dưới tình huống không có dụng cụ mà muốn sửa, e rằng không đến hơn mười tiếng đồng hồ cũng khó có thể sửa được, huống chi là người khác.
Tiêu Chiến thầm nghĩ xem nên làm thế nào để rời khỏi đỉnh núi tuyết Tây Tạng này ...
Anh không thể ở lại đây nữa, người phụ nữ kia đương nhiên cũng không thể ở lại đây, nơi đây không an toàn, vì vậy anh phải tìm cách để hai người trốn thoát an toàn!
Tiêu Chiến đã từng đến nơi này, cách đây 3 năm khi còn khỏe, chưa bị liệt, anh cùng ông bà đi leo núi, cho nên khá quen thuộc với hai tuyến đường lên xuống đỉnh núi tuyết Tây Tạng này.
Tuy nhiên, địa hình của nơi đây rất dốc, cho dù hai người chỉ bị kẹt trên sườn núi cũng không dễ dàng xuống núi, chưa kể vị trí hiện tại của anh có lẽ còn ở một nơi rất cao. Trên cả lưng chừng núi, gần đỉnh núi! Cho dù có quen thuộc cỡ nào đi chăng nữa, anh bị tàn tật, muốn xuống núi cũng không dễ dàng ...
Chẳng trách Phương Gia Hòa và đám người kia muốn bắt cóc anh và Cố Như Vân đến ngọn núi này.
Tiêu Chiến nhắm mắt dựa vào vách đá trong động, suy nghĩ miên man, hồi lâu không ngủ được.
Cố Như Vân mở mắt nhìn bầu trời đang dần sáng lên bên ngoài cửa động, cô lấy thiết bị định vị trong túi áo ra, bình tĩnh tháo lắp, lần mò có trật tự.
Ngón tay mũm mĩm của cô lớn hơn rất nhiều so với kích thước của thiết bị định vị, nhưng Cố Như Vân vẫn có thể xử lý nó mà không cần dụng cụ chuyên nghiệp. Không biết cô lấy hai que gỗ nhỏ như que tăm ở đâu ra, cẩn thận xem xét từng chi tiết.
Nhưng nếu lúc này có ai đó quan sát kỹ nhất định sẽ thấy từng chuyển động trên tay Cố Như Vân đều chính xác như thể máy móc! Mỗi cử động đều vô cùng dứt khoát. Không hề run tay!
Chỉ mất hơn mười phút, ngay lúc Cố Như Vân đóng nắp định vị nhỏ trong tay, chiếc định vị cỡ cúc áo trên tay cô chợt lóe lên một tia sáng xanh nhỏ như hạt vừng!
“Được rồi, xem ra nó đã được sửa xong!” Cố Như Vân khẽ nhướng mày, khóe miệng nhếch lên!
...
Đồng thời, lúc này tại huyện Giang Chí, cách nơi đây hơn trăm km, hai vệ sĩ mặc đồ đen thấy thiết bị định vị sáng lên thì trợn mắt há hốc mồm! Gần như trực tiếp nhảy khỏi xe!
"Dương Tử! Nhanh đi về phía Tây! Lái xe về phía đỉnh núi tuyết Tây Tạng! Có tin tức từ thiếu tá của chúng ta rồi!! Nhanh lên!" Người đàn ông cầm máy tính xách tay ngồi ở ghế trước kích động vỗ tay đồng đội của mình. Không hề quan tâm có phải người ta đang lái xe hay không.
Người lái xe tên Dương Tử nhìn đèn xanh nhấp nháy trên bản đồ trên màn hình laptop, trong lòng hưng phấn không thôi, cả khuôn mặt đỏ bừng, “Lão Trang, mau gọi cho đám A Hải. Bảo hai người họ mau tới đây! Nói với họ rằng chúng ta đã tìm được thiếu tá! Anh ấy đang ở trên đỉnh núi tuyết Tây Tạng!!!"
………….
Câu chuyện kỳ lạ
Chiếc xe jeep phóng như bay trên đường, người cầm lái tên Dương Tử đạp chân ga lao thẳng lên đỉnh núi tuyết Tây Tạng.
Lão Trang ngồi trên ghế phụ, nhìn chằm chằm chấm xanh nhấp nháy trên màn hình, lấy điện thoại di động ra gọi cho hai người khác, nhân tiện cũng gọi luôn cho cảnh sát để thăm dò tin tức từ đối phương.
Thiếu tá của bọn họ biến mất trong khách sạn lúc nửa đêm, đến nay đã được một ngày một đêm!
Anh biến mất không một lý do!
Bọn họ có gọi đến đồn cảnh sát xin được giúp đỡ nhưng lại bị từ chối!
Bên kia nói với họ rằng thiếu tá của bọn họ không phải trẻ vị thành niên cũng không phải bệnh nhân tâm thần, mà là người lớn có năng lực hành vi dân sự!
Vì vậy, chuyện cần được xử lý theo quy định, bọn họ phải đợi đến 48 giờ sau nếu vẫn không tìm thấy người thì mới được lập án.
Lão Trang nghiến răng nghiến lợi, những kẻ này đúng là khinh người quá đáng!
Thiếu tá của bọn họ, một người nằm liệt trên giường cần ngồi xe lăn, mỗi ngày muốn lên xuống cầu thang còn cần người đẩy, đột nhiên biến mất khỏi khách sạn, đây không phải bị bắt cóc thì chẳng lẽ thiếu tá nhà bọn họ có thể tự mình rời đi được sao?
Nghe thôi đã không chấp nhận được rồi. Thiếu tá nhà bọn họ đã bị liệt, chẳng lẽ còn tự bò ra khỏi khách sạn được à?
Vậy mà mấy tên này còn không chịu lập án, bắt bọn họ phải chờ đủ 48 tiếng mới đến đồn cảnh sát báo án.