Người bình thường mỗi khi mượn lực di chuyển nửa người trên, hoạt động tựa vào trên vách động, nửa người dưới ít nhiều cũng sẽ có hiện tượng mượn lực, nói ví dụ như hai chân theo bản năng sẽ có động tác giẫm đạp vào chỗ nào đó để mượn lực.
Nhưng người đàn ông trước mắt này, vừa rồi lúc chống đỡ nửa người trên tựa vào vách tường ngồi dậy, nửa người dưới lại hoàn toàn không hề nhúc nhích, nhũn như con chi chi hệt như hai luồng bông, cứ như nửa người dưới không hề tồn tại!
"Một người nửa liệt như anh, sao lại một mình chạy đến nơi rừng núi này? Anh thật sự cũng bị bọn họ bắt cóc đến sao?" Chỉ với một động tác chống người ngồi dậy dựa vào vách tường của người đàn ông, trong đầu Cố Như Vân đã lập tức hiện lên vài thông tin mô phỏng về đối phương, cô cau mày, ánh mắt nhìn người đàn ông phía trước rất phức tạp.
Người đàn ông này không thể nhúc nhích nửa người dưới, tê liệt ngồi đó, nhưng không hề có bất cứ biểu cảm kinh ngạc, nghi ngờ hay phẫn nộ nào cả, bình tĩnh không một gợn sóng - - điều này chứng minh trước đó, nửa người dưới của đối phương đã sớm tê liệt không có khả năng nhúc nhích!
Một người bệnh tê liệt nửa người dưới, tối thiểu cũng phải là có hai người đẩy xe lăn, mới có thể đưa anh ta lên đỉnh núi Tây Tạng dựng đứng này.
Nhưng tại nơi anh ta bị rơi xuống chẳng những không có tung tích của những người khác, mà cũng không thấy bóng dáng của cái xe lăn nào cả.
Điều này chỉ có thể chứng minh lúc lên núi, anh ta bị những người khác đóng gói mang lên!
Hơn nữa từ lúc người đàn ông này tỉnh dậy đến giờ, vẫn luôn dùng ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm cô, không nói một lời. Hoàn toàn không giống một người đến du lịch ngắm cảnh, không cẩn thận bị rớt xuống sườn núi hoặc là khách du lịch chạy trốn...
Cộng thêm những thông tin cơ bản tạo thành trước đó, Cố Như Vân gần như đã trăm phần trăm xác định người đàn ông này cũng giống như cô, chính là bị người ta bắt cóc mang lên núi!
"Vậy? Ý cô muốn nói là bọn họ còn bắt cả cô nữa?" Giọng nói khàn khàn trầm thấp phát ra từ miệng người đàn ông.
Đây là câu đầu tiên đối phương nói sau khi tỉnh lại, người đàn ông chau mày, nhìn chằm chằm hai mắt Cố Như Vân, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp, "Bọn họ bắt cô làm gì? Vì sao trước đó tôi không nhìn thấy cô? Cô là người của gia tộc nào?"
"Tôi chỉ là một sinh viên đại học bình thường thôi, nào có gia tộc gì. Người bắt tôi đến đây, là mấy tên bắt người phi pháp để buôn bán nội tạng, chẳng lẽ anh không phải vậy sao?" Cố Như Vân hơi híp mắt, nghe giọng điệu của người đàn ông, cô cảm thấy hình như thông tin giữa hai người bọn họ có xuất hiện một chút lệch lạc.
"Không phải..." Hai hàng lông mày của người đàn ông cau chặt, chậm rãi lắc đầu, cất giọng khàn khàn: "Người bắt cóc tôi không phải người của tổ chức buôn bán nội tạng con người."
Tuy nói như vậy, nhưng đôi mắt của người đàn ông vẫn chưa từng rời khỏi người Cố Như Vân, ánh mắt anh ta hơi lóe sáng, vẫn đang cân nhắc xem những lời nói trước đó của người đàn ông này là thật hay giả.
Cố Như Vân day day phần giữa hai đầu lông mày, cũng không quan tâm người đàn ông xa lạ ở đối diện này rốt cuộc nghĩ như thế nào, cô thở dài nói: "Xem ra thông tin giữa hai người chúng ta xuất hiện một chút lệch lạc. Nhưng không sao, những sai lệch này cũng chẳng ảnh hưởng gì. Tôi chỉ cần biết hiện tại dãy núi Tây Tạng này rất nguy hiểm là được, trước đó có người muốn giết tôi lấy nội tạng, kết quả bị tôi chạy mất, hiện tại nhất bọn họ đang đi tìm tôi khắp nơi... Tôi thấy dáng vẻ này của anh, chắc cũng chạy trốn từ trong tay bọn bắt cóc, vậy thì nhất định đối phương cũng đang tìm anh khắp nơi. Không bằng hai chúng ta hợp tác đi!"
Chỉ do dự trong hai giây, trong đôi mắt không hề gợn sóng của người đàn ông bỗng lóe lên tia sáng,
Núi tây Tạng lớn như vậy, vì sao người phụ nữ này lại trùng hợp gặp được rồi cứu anh? Đây rốt cuộc là âm mưu cả những người đó? Hay thật sự chỉ là trùng hợp?
Nhưng bất cứ là tình huống nào trong hai loại trên, nhưng ít nhất trong hoàn cảnh trước mắt, người phụ nữ này sẽ không làm tổn thương đến anh.
Nếu không người phụ nữ trước mắt này, sẽ không ở bên cạnh trông chừng anh trong lúc anh hôn mê, mà sẽ trực tiếp gọi điện thoại cho đám bắt cóc nhà họ Phương kia để báo tin.
Người đàn ông nhếch ... khóe môi, cười nói: "Được thôi, chúng ta hợp tác đi."
………..
Thiết bị định vị
Lúc câu 'chúng ta hợp tác đi' vừa vang lên, bầu không khí trong sơn động vốn có chút ngưng trệ bỗng dịu hẳn, không còn tình thế khẩn trương giằng co như trước.
Cố Như Vân nhìn người nọ, chỉ cảm thấy có chút buồn cười, nhưng cô cũng hiểu nhân loại sau khi bị bắt cóc sẽ có bản năng cảnh giác rất cao.
"Anh không cần đề phòng tôi như thế. Tôi không có hứng thú gì với anh cả, cũng sẽ không bắt anh phải báo ơn gì đó, chờ sau khi chúng ta rời khỏi vùng núi Tây Tạng này sẽ không có bất cứ quan hệ gì nữa." Cố Như Vân giật giật bả vai có hơi cứng ngắc, lắc đầu cười nói: "Nhưng nếu đã hợp tác, tôi đây còn chưa biết anh tên gì nhỉ? Tôi tên là Cố Như Vân, anh tên gì?"
"Tiêu Chiến - - tên của tôi." Tiêu Chiến dựa nửa người và vách động, một đôi mắt đen thâm thúy chăm chú nhìn Cố Như Vân, giọng điệu dứt khoát, linh hoạt, khóe miệng cong lên để lộ nụ cười mang theo sự bất cần đời trước đó chưa từng xuất hiện, "Cảm ơn cô, trước đó đã cứu tôi." Thái độ đã tốt hơn trước nhiều rồi.
"Chuyện này anh đúng là nên cảm ơn tôi." Cố Như Vân nhướng mày, cũng không khách khí, cô cảm thấy thanh niên trẻ tuổi trước mặt rất thú vị.
Chẳng những thú vị, mà điều quan trọng nhất chính là sự nghiêm túc, cảnh giác cao độ trên người đối phương tổng thể vẫn khiến cho cô có cảm giác quen thuộc, cảm giác này đến từ phong cách quân nhân đời trước của cô, Cố Như Vân khẽ cười hai tiếng, nói: "Vậy anh nghĩ xem chúng ta phải làm thế nào mới có thể rời khỏi vùng núi Tây Tạng này? Nói trước nhé, di động của tôi đã bị người ta cướp mất trước đó rồi, hiện tại trên người không có bất cứ thiết bị liên lạc nào... Anh có không?"
"Trước đó trên người cũng có mang điện thoại, nhưng lúc tôi tỉnh lại thì điện thoại cũng đã mất." Tiêu Chiến nhíu mày, cúi đầu nhìn về phía cúc áo thứ hai trên ngực mình, "Trái lại chỗ này có một thiết bị định vị, chẳng qua có lẽ nó cũng đã bị hư hỏng, nếu không người của tôi nên sớm tìm thấy tôi rồi, chứ không cần kéo dài đến bây giờ."
"Thiết bị định vị? Có thể lấy ra cho tôi xem không?" Cố Như Vân giơ tay đến, có chút hứng thú nói.
Hiện tại hành tinh mẹ trái đất mới chỉ ở thế kỷ 21, cách thời đại Tinh Tế của cô ở đời trước tận 3097 năm, kém cả mấy nghìn năm thời gian, dù là trong trí nhớ vốn có của nguyên chủ cũng có thông tin về khoa học kỹ thuật thời này nhưng khác hoàn toàn so với thời của mình, cho nên Cố Như Vân vẫn cực kì tò mò.
Cô thật muốn nhìn thử một chút xem 3000 năm trước, rốt cuộc thì thiết bị định vị của người nguyên thủy là như thế nào?
"Cô muốn? ... Vậy thì cho cô." Nếu cái này đã hỏng, Tiêu Chiến cũng không giữ lại làm gì, tiện tay dùng sức kéo một phát, ném nó cho Cố Như Vân.
Thiết bị định vị hình cúc áo này, là thiết bị định vị tân tiến nhất thời đại này, chẳng những giá cả đắt đỏ, mà còn được đặt làm, bình thường không có tác dụng quá lớn, chỉ phòng bị những lúc xuất hiện tình huống ngoài ý muốn như thế này, cho nên bà Tiêu mới bắt con trai nhà mình mang theo món đồ này, ngoài mấy thân tín của Tiêu Chiến và người nhà họ Tiêu ra, những người khác đều không biết chuyện này.
Chẳng qua chất lượng thứ này, không khỏi cũng quá kém đi, Tiêu Chiến có chút bất mãn nhíu mày.
Nếu không phải thứ này, không biết bị hỏng lúc nào, sao anh có thể bị vứt ở một nơi như thế này? Chắc chắn đã sớm được cấp dưới tìm thấy, chứ nào còn chần chừ đến bây giờ?
Thiết bị định vị xinh xắn, cũng chỉ lớn bằng móng tay ngón trỏ của Cố Như Vân, mỏng dính, nhìn qua không hề bắt mắt, cô cầm thiết bị định vị này lên lật xem rồi bỗng nhiên cong môi.
………..
Có người đến đây!
Khóe môi Cố Như Vân cong lên, ánh mắt dừng lại trên vẻ ngoài của thiết bị định vị, mượn ánh trăng sáng chiếu vào cửa động, chỉ mất vài giây ngắn ngủi, Cố Như Vân đã thấy rõ cấu tạo bên trong của thiết bị.
Thiết bị định vị có hình cúc áo là nhỏ nhất, nhìn từ bề ngoài thì rất tinh xảo xinh xắn, nhưng thứ này rơi vào trong mắt Cố Như Vân, lại có vẻ đặc biệt sơ sài.
Khi vừa mới sinh ra, trên làn da dưới cánh tay của nhân loại thời đại Tinh Tế sẽ được khảm một chiếc thẻ thân phận công dân đế quốc. Nhìn thấy loại thiết bị chỉ có chức năng định vị, hơn nữa còn lớn như thế này, thật giống như người đã từng lái máy bay gặp đại pháo xuyên về cổ đại, bỗng nhiên thấy được mấy cái dụng cụ công thành đơn sơ như xe đá ấy.
Dù sao, cái thẻ thân phận kia chẳng những có thể tích nhỏ bằng hạt vừng, mà bên trong còn bao hàm tất tần tật thông tin từ lúc mới sinh ra đến hiện tại. Thậm chí không cần Quang Não, thẻ thông tin thân phận này vẫn có thể định vị chuẩn xác được cá thể trong vũ trụ, thời thời khắc khắc giám sát cấp bậc gien cùng điều kiện thân thể của công dân.