⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng tại sao Ninh Sơ lại có?
Cô chỉ là một đứa con gái ngoài giá thú, không địa vị, không danh phận, làm sao có thể có được chiếc thẻ đen này?
Ninh Sơ lấy lại túi và thẻ đen từ Liễu Thuần Nhi, sau đó nhìn Liễu Thuần Nhi một cái nhìn lạnh lùng, "Tôi tưởng cô chỉ là kỹ nữ còn muốn người ta lập đền thờ, không ngờ cô còn thích ăn trộm đồ của người khác, có phải tối hôm qua bị Ninh Trạch Hiên làm hỏng màng trinh không có tiền tu sửa nên bây giờ muốn trộm tiền của tôi để đi sửa lại không?"
Vẻ mặt Ninh Sơ hờ hững, trên đôi lông mày xinh đẹp hiện lên một tia châm chọc, "Nhưng Ninh Trạch Hiên cũng coi như là một kẻ lão làng, anh ta không phát hiện ra cái đó của cô đã được sửa rồi sao?"
Giọng Ninh Sơ không lớn nhưng cũng không nhỏ, khách hàng ngồi xung quanh đều có thể nghe rõ lời cô nói.
Liễu Thuần Nhi thấy ánh mắt mọi người nhìn mình tràn đầy khinh thường, sắc mặt trắng xanh, nước mắt lưng tròng nói, "Ninh Sơ, tôi biết trong lòng cô luôn hận tôi, trách tôi năm đó cướp đi Trì Mạch, nhưng anh ấy không phải là người mà tôi có thể cướp đi, mà là do cô không biết xấu hổ lên giường cùng người đàn ông khác mới đẩy anh ấy đến bên tôi!"
"Tôi vẫn luôn yêu đương hợp pháp, không giống cô, bất kể già hay trẻ, chỉ cần có tiền là sẽ yêu! Sợ rằng tấm thẻ đen trong tay cô cũng là do một lão già bảy mươi tám mươi tuổi đưa cho đi? Người ta lớn tuổi như vậy mà cô vẫn nuốt trôi được, cô đúng là người vì tiền mà chuyện đáng xấu hổ gì cũng làm ra được!"
"Nghe nói nhu cầu của cô rất cao, lão già bảy mươi tám mươi tuổi có thể thỏa mãn được cô sao? Haha, hay là lấy được thẻ đen rồi sẽ lại ra ngoài bao trai bao? Thật đúng là giống hệt mẹ cô, nhưng cô cũng đừng như mẹ cô đến lúc chết trên giường của đàn ông nha!"
Ninh Sơ vẫn luôn ăn nói nhanh nhẹn, nếu nói về võ mồm thì Liễu Thuần Nhi không phải là đối thủ của cô, cô mở miệng chuẩn bị phản bác, nhưng nghe xong câu cuối cùng của Liễu Thuần Nhi, trái tim cô chợt thắt lại.
Đôi mắt trong veo của Ninh Sơ nheo lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt méo mó của Liễu Thuần Nhi, lạnh lùng nói: "Cô tiếp tục nói bậy nữa thử xem?"
Mẹ cô sao có thể chết trên giường của người đàn ông khác?
Dù năm đó có rất nhiều lời đồn đại nhưng cô chưa bao giờ tin rằng mẹ mình lại là người như vậy.
Liễu Thuần Nhi thành công khiến Ninh Sơ thay đổi sắc mặt, cô ta cong môi cười nói, "Tuy rằng mẹ cô từng là một thợ thêu nổi tiếng, nhưng nói trắng ra thì cũng chỉ là một kỹ nữ, bà ta dụ dỗ hết người đàn ông này đến người đàn ông khác để kiếm tiền cho cô và em gái cô sống sung sướng, nhưng nào ai ngờ người cuối cùng bà ta qua lại lại là một người đàn ông biến thái, chơi bà ta đến mức chết ở trên giường!"
Bốp!
Ninh Sơ tức giận giơ tay tát vào mặt Liễu Thuần Nhi, sắc mặt cô tái nhợt, run rẩy nói: "Cô còn nói lung tung thêm một câu nữa có tin tôi xé rách miệng cô ra không!"
Liễu Thuần Nhi nhìn ánh mắt như muốn giết người của Ninh Sơ, tim đập thình thịch, nước mắt càng rơi xuống mãnh liệt hơn, "Tôi không nói lung tung, tuy nguyên nhân mẹ cô chết đã bị tên nhà giàu biến thái kia bưng bít, nhưng cha cô biết chuyện này, cậu chủ Hiên đã nghe thấy cha cô nói chuyện này với mẹ kế của cô!"
……..
……..
Làm khó
Ninh Sơ nghĩ đến cái chết ngoài ý muốn của mẹ mình năm cô mười hai tuổi, Ninh Đông Hải lo hậu sự cho bà, nhưng cô và Tiểu Tuyết không được phép thay khăn liệm cho bà.
Sau đó, người ta bắt đầu đồn một số chuyện không hay về mẹ cô.
Nhưng cô chưa bao giờ để trong lòng.
Mẹ là người mà cô ngưỡng mộ nhất, bà sẽ không làm chuyện như vậy!
Cô không tin điều đó!
Kìm nén cơn tức giận trong lồng ngực, Ninh Sơ lạnh lùng nói: "Liễu Thuần Nhi, cô nhiều lần khiêu khích tôi, tôi không so đo với cô là vì tôi không muốn trở thành người đàn bà chanh chua ghê gớm như cô ở nơi công cộng, nhưng sức chịu đựng của tôi có hạn, bất kể là ai cũng không được vũ nhục mẹ tôi!"
"Tôi không vũ nhục, tôi nói thật, Ninh Sơ, cô cũng giống như mẹ của mình, chỉ cần có tiền, ai cũng có thể chơi..."
"A, cậu chủ Hiên, nhẹ chút."
"A, đau quá."
Nhìn thấy Ninh Sơ bấm vào đoạn ghi âm trong chiếc đồng hồ có chức năng ghi âm, sắc mặt Liễu Thuần Nhi lập tức thay đổi, cô ta đang định bước lên giật lấy đồng hồ của Ninh Sơ thì lại nghe thấy một đoạn ghi âm khác, "Cậu chủ Chu, đêm nay em rất đau lòng, đáng lẽ năm mươi nghìn kia thuộc về em, nhưng lại bị con tiện nhân Ninh Sơ cướp mất, anh đã hứa sẽ mua vòng cổ kim cương cho em thì phải giữ lời đó!"
"Tiểu yêu tinh, nếu muốn có vòng cổ kim cương thì phải nỗ lực một chút để làm cho anh thoải mái..."
Ninh Sơ tắt đoạn ghi âm, nhìn sắc mặt Liễu Thuần Nhi đang tái nhợt, cô cười lạnh một tiếng, "Theo tôi biết, cô đã thành công ngủ với một nửa cậu chủ thường xuyên lui tới ở quán bar, nếu tôi nói cho Ninh Trạch Hiên biết chuyện này, cô nói anh ta sau này còn cần cô nữa không?"
Toàn thân Liễu Thuần Nhi run lên, cô ta nhìn chằm chằm vào Ninh Sơ bằng đôi mắt đỏ hoe, ánh mắt như dao, cô ta không ngờ rằng Ninh Sơ chỉ đến quán bar một đêm mà đã bắt được nhược điểm của cô ta
Liễu Thuần Nhi nhất định không biết tối hôm qua cô ta và Ninh Trạch Hiên làm chuyện đó ở nhà vệ sinh , sau đó lại tìm cậu chủ Chu đều đã bị người ghét cô ta báo hết cho Ninh Sơ.
"Thuần Nhi, có chuyện gì vậy?"
Ninh Trạch Hiên đi tìm Liễu Thuần Nhi, thấy cô ta đang đứng cùng Ninh Sơ thì liền vội vàng đi tới ôm lấy cô ta, "Cô ta bắt nạt em sao?"
Chắc chắn là như vậy, con tiện nhân Ninh Sơ này vô cùng ác độc, đêm đó về nước đã suýt giết chết anh ta.
Thanh âm của Ninh Trạch Hiên rất lớn, khi anh ta ra khỏi phòng riêng cũng không đóng nửa nên sau đó lập tức có ba bốn người đàn ông trạc tuổi Ninh Trạch Hiên bước ra.
"Cậu chủ Tô, bảo vệ sĩ của cậu cho hết khách hàng ở đây ra ngoài đi. Hôm nay, tôi sẽ cùng em gái mình giải quyết nợ mới nợ cũ!"
Ninh Sơ nhìn người đàn ông tên cậu chủ Tô mang theo hơn mười vệ sĩ mạnh mẽ mặc vest đen, cô ý thức được nếu còn ở đây nữa thì sẽ gặp nguy hiểm nên cầm túi muốn rời đi cùng những vị khách khác, nhưng mới đi được hai bước thì Ninh Sơ đã bị Ninh Trạch Hiên và mấy người bạn của anh ta chặn lại.
Ninh Sơ hướng mắt đến phía cửa ra vào, trong lòng không khỏi thầm mắng Dung Cẩn Ngôn, anh đi Thái Bình Dương đậu xe sao?
Chẳng mấy chốc, tất cả khách trong cửa hàng đều bị đuổi ra ngoài, cậu chủ Tô ra lệnh cho người khóa cửa lại.
Ninh Trạch Hiên nhìn khuôn mặt thanh tú xinh đẹp của Ninh Sơ, cười lạnh nói: "Em gái, em không tìm đến cửa thì anh trai cũng sẽ đi tìm em, bây giờ em cứng cáp rồi nhỉ, không xem người anh trai này là cái gì rồi sao?"
Trong mắt Ninh Sơ không có chút sợ hãi, cô cong môi, lạnh lẽo cười nói, "Anh thì là anh trai cái thá gì? Đầu óc đầy cỏ, chỉ số IQ của anh như bị đóng băng, bị một người như phương tiện giao thông công cộng ai lên cũng được đùa bỡn, lại còn muốn tính sổ với tôi, tôi khuyên anh nên đến bệnh viện khám não trước!"
Hôm nay tôi sẽ không bỏ qua cho cô
Ninh Trạch Hiên sờ sờ chiếc nhẫn trên ngón trỏ, vẻ mặt u ám, nắm lấy cằm Ninh Sơ, ánh mắt hung tợn nói, "Đừng có không biết xấu hổ, gọi cô một tiếng em gái là nể mặt rồi, cô chỉ là kỹ nữ không biết xấu hổ mà người khác đồn đại là chỉ có tiền đều có thể chơi mà thôi."
Ngón tay của Ninh Trạch Hiên khá cứng, trên khuôn mặt thanh tú xinh đẹp của Ninh Sơ xuất hiện hai vết đỏ.
Cô khẽ nhướng mày, đôi mắt hoa mai xinh đẹp phủ một tầng sương lạnh khiến Ninh Trạch Hiên cảm thấy sợ hãi, đột nhiên cảm thấy cô có thể nghiền nát mình bất cứ lúc nào.
Nhưng lại nghĩ đến lúc này Ninh Sơ chỉ lẻ loi một mình, cho dù có lợi hại đến đâu thì hai tay cũng không đấu lại bốn tay, đêm nay cô chỉ là cá nằm trên thớt mà thôi.
“Cậu chủ Hiên, em gái của anh thật sự rất xinh đẹp, trông như một đóa hoa, nhất định là chơi cô ta sẽ rất vui!” cậu chủ Tô đang đứng một bên đột nhiên sờ cằm, ánh mắt hèn hạ dơ bẩn nhìn về phía Ninh Sơ đánh giá.
Ninh Trạch Hiên cười lộ ra hàm răng trắng bóng, "Đương nhiên... A..."
Ninh Trạch Hiên còn chưa nói xong đột nhiên bị đá vào đũng quần, một cơn đau rát ập đến khiến anh ta loạng choạng lùi về phía sau vài bước, cuối cùng ngã vào mép bàn ăn, đập trán vào góc của cái bàn xước mất một mảnh da.
Máu trượt từ trán xuống mắt, chắn ngang tầm mắt của anh ta, Ninh Trạch Hiên dùng một tay che đi phần thân dưới sắp vỡ nát vì đau đớn, một tay lau vết máu đang chắn ngang tầm mắt của anh ta.
Anh ta nhìn Ninh Sơ có chút sợ hãi.
⬅ Trước Tiếp ➡