Ninh Sơ lấy tập phác thảo từ trong túi ra rồi đưa cho Từ Tiệp.
Từ trước đến nay vẻ mặt của Từ Tiệp luôn nghiêm túc và lãnh đạm, nhưng khi chị ta xem qua các tác phẩm của Ninh Sơ, đường nét trên khuôn mặt chị ta dịu lại, ánh mắt cũng sáng lên một cách kỳ lạ.
Sau khi xem xong, Từ Tiệp nhìn Ninh Sơ vẫn luôn trầm lặng và hào phóng, vẻ mặt không thể tin được, "Những cái này đều là do cô thiết kế?"
Ninh Sơ gật đầu, "Đúng vậy."
"Cô có biết bà Thẩm Ly cùng các nhà lãnh đạo đi ra nước ngoài và sẽ biểu diễn trong phòng hòa nhạc hàng đầu không?"
Ninh Sơ gật đầu, "Tôi đã thấy tin tức này trên báo chí, bà Thẩm Ly còn đang tổ chức một sự kiện chọn trang phục, nếu tác phẩm thiết kế của công ty có thể được bà Thẩm Ly lựa chọn cùng với sự tuyên truyền mạnh mẽ thì nhất định sẽ khiến bộ phận thiết kế trang phục của công ty được toàn bộ thế giới biết đến!"
Từ Tiệp trầm ngâm gật đầu, "Đúng là như vậy, nhưng lần này cạnh tranh rất gay gắt. Tuy thương hiệu của công ty chúng ta nổi tiếng ở thành phố Hạ Xuyên, nhưng lại không có nhiều lợi thế cạnh tranh với các thương hiệu khác trong nước." Nhìn tác phẩm thiết kế của Ninh Sơ, trong mắt Từ Tiệp mang theo một chút tán thưởng, "Cô Ninh, cô có thể cho chúng tôi biết ý tưởng thiết kế lần này của cô là gì có được không?"
Hai cô gái đang phỏng vấn với Ninh Sơ nhìn thấy Từ Tiệp không chỉ không đuổi Ninh Sơ đi mà còn muốn nghe ý tưởng thiết kế của cô, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ ghen tị và khinh thường.
Cho dù tác phẩm thiết kế của cô có thể được Từ Tiệp đánh giá cao, nhưng chắc chắn là không phải do cô tự thiết kế mà là đi sao chép ý tưởng của người khác!
………..
Hoàn hảo (2)
Ninh Sơ phớt lờ ánh mắt bất mãn của hai cô gái xung quanh, bình thản nói: “Theo tôi biết, chồng của bà Thẩm Ly không may qua đời cách đây 3 năm, sau đó bà Thẩm Ly đã lấy tên chồng mình để thành lập quỹ từ thiện, từ đây có thể thấy tình cảm giữa hai người vô cùng tốt.”
"Cô Ninh, cô nói cái này thì liên quan gì? Bây giờ chị Từ đang yêu cầu cô nói về ý tưởng thiết kế, chứ không phải để cô điều tra về đời tư của bà Thẩm Ly!" Một trong số hai cô gái cùng phỏng vấn với Ninh Sơ chế nhạo.
Từ Tiệp ho khan một tiếng, nhìn cô gái kia ra ý cảnh cáo, nhưng khi nhìn vào đôi mắt sắc bén của Ninh Sơ lại có một tia tán thưởng nhẹ nhàng, "Cô Ninh, tiếp tục đi."
"Vào ngày biểu diễn ở phòng hòa nhạc, đó là kỷ niệm 15 năm ngày kết hôn của bà Thẩm Ly và chồng của bà ấy. Tôi đã kiểm tra tài liệu phỏng vấn của bà Thẩm Ly và biết được ngày kỷ niệm ngày cưới của họ cũng là ngày chồng bà ấy cầu hôn bà ấy. Hôm đó, bà Thẩm Ly mặc một bộ sườn xám màu đỏ, chồng của bà ấy cầm ba bông hồng và nói 'Anh yêu em' với bà ấy, sau đó bà Thẩm Ly đã đồng ý."
"Trong lần dự thi này có rất nhiều công ty thiết kế sườn xám nổi tiếng, thương hiệu và công nghệ của họ là hàng đầu, nhưng bà Thẩm Ly vẫn chưa chọn họ. Có thể thấy ý tưởng thiết kế của họ không phù hợp với yêu cầu của bà Thẩm Ly, tôi nghĩ lý do có lẽ là vào ngày kỷ niệm ngày cưới, chiếc sườn xám do tôi thiết kế lần này vẫn giữ được tinh hoa và khí chất của sườn xám, từ đường viền cổ áo đến thắt lưng và bụng đều được tôi thêu ba đóa hoa hồng đỏ... Việc sử dụng viền đuôi cá không chỉ giúp thể hiện ra phong thái đoan trang nhã nhặn mà còn khiến bà Thẩm Ly cảm nhận được tình yêu của chồng mình thông qua những bông hồng lớn màu đỏ!"
Ninh Sơ nói xong, phòng họp yên lặng vài giây, lúc sau Từ Tiệp là người đầu tiên phản ứng lại, chị ta đứng lên vỗ tay tán thưởng.
Ánh mắt của hai cô gái bên cạnh Ninh Sơ lúc này cũng lặng lẽ thay đổi, học thức của Ninh Sơ không cao bằng bọn họ nhưng lại rất dụng tâm và có ý tưởng thiết kế tuyệt vời, đây là điều điều mà bọn họ không ngờ tới.
Tuy nhiên, điều này không thuyết phục được họ, một cô gái lại nói: "Mọi người đều biết bộ quần áo của Dung thị làm thời trang cao cấp, sườn xám phải thuê, hơn nữa phải do xưởng thuê chuyên nghiệp làm mới được! Hơn nữa bông hồng trên váy phải sống động như thật, cái này cũng không dễ làm!"
Từ Tiệp cảm thấy cô gái nói cũng có lý, chị ta hơi nhíu mày, "Đúng vậy, bà Thẩm Ly cũng sắp trở về rồi, bây giờ muốn tuyển một người thợ thêu có kinh nghiệm cũng không dễ dàng."
Ninh Sơ đứng dậy, cô cười với Từ Tiệp, "Phó tổng Từ, tôi từ nhỏ đã học thêu thùa với mẹ, chỉ cần công ty thuê tôi, tôi có thể tự may bộ váy này."
Từ Tiệp nhìn Ninh Sơ trẻ trung xinh đẹp có chút khó tin, "Cô biết?"
"Đúng vậy."
Khi hai cô gái bên cạnh Ninh Sơ nhìn thấy vẻ mặt muốn tuyển Ninh Sơ ngay tại chỗ của Từ Tiệp thì họ nhanh chóng đứng dậy nói: "Phó tổng Từ, tôi nghĩ cô ta nhất định là cố ý nói dối để lừa gạt chị, sau khi chị cho cô ta vào làm thì sẽ tìm đủ mọi cách ngụy biện, cô ta còn trẻ như vậy, chắc chắn là không biết thêu!"
Đối mặt với sự nghi ngờ và khinh thường của hai cô gái kia, Ninh Sơ không tức giận, bởi vì cô không bao giờ bị kích động bởi những người và những việc râu ria, cô luôn giữ nụ cười và bình tĩnh nói, “Phó tổng Từ, nếu chị không tin thì tôi có thể thử làm ngay tại chỗ..."
Từ Tiệp gật đầu dặn dò trợ lý vài câu, sau khoảng mười phút, trợ lý đến cầm kim thêu, vải, chỉ và ruy băng đến.
Nhưng chị ta không bảo trợ lý chuẩn bị khung.
Ninh Sơ không quan tâm, cô rửa tay, cầm dụng cụ thêu lên.
Ninh Sơ ngồi xuống, cô dùng kim to thêu chính giữa, dùng kim nhọn cố định cánh hoa hồng, dùng kim bệt tạo thành một dải ruy băng cuộn cánh hoa hồng.
Thủ pháp của Ninh Sơ thuần thục lão luyện, nên dùng kim gì, nên dùng chỉ nào, nên thêu như thế nào đều rõ trong lòng bàn tay.
...
Trong phòng giám sát.
Dung Cẩn Ngôn nhìn Ninh Sơ ngồi ở chỗ đó, nghiêm túc chăm chú cẩn thận thêu từng đường kim mũi chỉ, bóng lưng dài dựa vào ghế cũng ngồi thẳng dậy.
Ngay cả nhân viên bảo vệ đứng phía sau cũng bị Ninh Sơ trên màn hình hấp dẫn.
Lúc này, trên người Ninh Sơ mang theo hào quang kỳ lạ, cái này không liên quan gì đến ngoại hình của cô, mà là sự tự tin và khí chất của cô đã thu hút sự chú ý của mọi người.
………..
Người phụ nữ mà tổng giám đốc Dung coi trọng
Đôi mắt phượng dài hẹp đen như mực của Dung Cẩn Ngôn lặng lẽ theo dõi Ninh Sơ qua màn hình giám sát, thậm chí anh còn không nhận ra điếu thuốc trên tay đã cháy gần hết, đầu ngón tay của anh đã bị bỏng vì tàn thuốc.
Vẻ mặt cô khá bĩnh tĩnh nhưng từng đường khâu, từng đường chỉ đều thể hiện sự tự tin và khí thế của cô.
Dung Cẩn Ngôn cảm thấy cô của bây giờ còn hấp dẫn hơn so với vẻ lộng lẫy trên sân khấu.
"Cô gái này thật lợi hại, có thể thuê hoa hồng sống động như vậy, trông rất giống thật!"
"Đúng vậy, cô ấy không chỉ xinh đẹp mà còn rất khéo léo, người đàn ông nào mà cưới được cô gái này chắc chắn là phúc ba đời!"
Hai nhân viên bảo vệ nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc, nhất thời quên mất ông chủ đang ngồi trước mặt.
Đột nhiên hai người cảm thấy có gì đó không ổn, khi nhận ra thì đã thấy ánh mắt của Dung Cẩn Ngôn hướng về phía bọn họ.
Dung Cẩn Ngôn vốn luôn giữ vẻ mặt điềm đạm, dịu dàng, không ai có thể nhìn ra anh đang nghĩ gì, nhưng giờ đây đã nheo đôi mắt phượng dài hẹp lại, trên khuôn mặt đẹp trai mang theo chút lạnh lẽo.
Biểu cảm, ánh mắt như thể nói rằng bọn họ sẽ phải chết vì dám nói người phụ nữ của anh!
Hai nhân viên bảo vệ lập tức cảm thấy ớn lạnh vì sợ hãi.
"Dung, tổng giám đốc Dung, chúng...chúng tôi..."
Dung Cẩn Ngôn chỉ mới trở thành tổng giám đốc của Dung thị có hai năm, so với chủ tịch nghiêm nghị hay quát tháo nhân viên thì anh nhìn có vẻ hiền lành và dịu dàng hơn rất nhiều.
Mang theo khí chất con nhà danh gia vọng tộc quý phái nho nhã.
Nhưng trên thực tế, thủ đoạn của anh còn cứng rắn hơn chủ tịch, tính tình lại càng máu lạnh hơn, bề ngoài lúc nào cũng nhẹ nhàng thanh tao, nhưng trong xương lại là một con sói ăn thịt người không nhả xương.
Lúc anh vừa mới tiếp quản công ty, có rất nhiều người không phục, cho rằng anh không đủ năng lực, nhưng chỉ trong hai năm ngắn ngủ tiếp quản công ty, anh đã đưa công ty lên một tầm cao mới, lúc này còn ai dám không phục anh?
Dung Cẩn Ngôn bỏ mẩu thuốc lá còn lại đi, không quan tâm đến vết bỏng trên đầu ngón tay cũng không cảm thấy được đau đớn, anh lạnh lùng liếc nhìn nhân viên bảo vệ đang sợ hãi, môi mỏng khẽ hé mở, "Sao chép đoạn video này rồi mang đến văn phòng của tôi."