⬅ Trước Tiếp ➡
Đã sớm thân kinh bách chiến rồi còn giả làm Tiểu Bạch Thỏ thanh thuần cái gì!
Thật không biết xấu hổ!
Ninh Sơ buông chậu nước trong tay ra, đi đến bồn rửa mặt, rửa sạch tay, nghe thấy tiếng Liễu Thuần Nhi từ bỏ vùng vẫy mà thỏa hiệp, mặt mày Ninh Sơ không chút thay đổi đi ra ngoài.
Bên ngoài toilet, bóng dáng cao gầy, lười biếng thanh thản dựa vào trên tường, đầu ngón tay thon dài mang theo thuốc lá, sương trắng lượn lờ, đôi mắt đen như nghiên mực.
Nhìn thấy Dung Cẩn Ngôn đứng bên ngoài toilet, Ninh Sơ hoảng sợ.
Chắc anh không nhìn thấy cô làm việc gì trong phòng rửa tay tay kia chứ?
Có điều thấy được thì thế nào, cô vốn chưa từng tỏ vẻ mình đơn tuần vô hại bao giờ.
Cô quay mặt thu lại ánh mắt nhìn Dung Cẩn Ngôn, Ninh Sơ nhấc chân, đang định rời đi thì Dung Cẩn Ngôn đột nhiên nhìn sang cô.
Nhìn thấy đôi mắt lạnh thấu xương kia của anh, trái tim Ninh Sơ đập nhanh.
Cô bỗng có cảm giác như học sinh tiểu học làm sai, bị thầy cô bắt được.
Nhưng cũng chỉ là cảm giác chợt lóe lên, rất nhanh cô đã trấn định lại.
Cô nhếch miệng cười nói, "Tổng giám đốc Dung, tới nơi này hút thuốc sao? Tôi còn phải đi làm, không quấy rầy nhé, anh cứ từ từ mà hút!"
Dung Cẩn Ngôn nhả ra một ngụm khói, môi mỏng hé mở, vừa định nói gì đó thì cô đã nhanh chóng rời đi.
Đi đến trước phòng khách quý, cô nhìn thấy Âu Trạch, duỗi tay về phía anh ta, "Cậu chủ Âu, chi phiếu của tôi đâu."
"Anh hai đi tìm cô rồi, cô không thấy sao? Chi phiếu còn đang trong tay anh ấy, anh ấy nói sẽ giao cho cô mà."
Ninh Sơ trợn trừng mắt, "..."
Âu Trạch nhún vai, dáng vẻ lực bất tòng tâm, "Anh hai lên tiếng, tôi cũng không còn cách nào, tự cô đi tìm anh ấy lấy đi! Anh ấy không đến mức lừa cô 50 vạn này đâu!"
Ninh Sơ cắn chặt răng, "Tôi mặc kệ, anh thua thì phải giúp tôi lấy chi phiếu."
Lúc trước ở bên ngoài toilet, ánh mắt Dung Cẩn Ngôn nhìn cô, khiến cô đến giờ hãy còn sợ, nào dám qua chỗ anh đòi lấy chi phiếu?
"Tôi đi làm trước, anh nghĩ cách cầm chi phiếu lại cho tôi đi."
Âu Trạch, "..." Chuyện vớ vẩn gì thế này!
...
Ninh Sơ làm đến rạng sáng, hôm nay đen đủi, đến một vị khách mua rượu cũng không có.
Cô thay quần áo, đi một chuyến đến phòng khách quý ở tầng hai.
Bên trong thế mà không còn một bóng người rồi.
Quản lí nói bọn họ đã sớm rời đi, cũng không để lại chi phiếu.
Ninh Sơ tức đến sắc mặt xám ngắt.
Dung Cẩn Ngôn nhất định là cố ý đúng không? Anh có tiền mà lừa của cô 50 vạn làm gì!
... ...
Bóng đen đột nhiên xuất hiện trước mặt cô
Ninh Sơ thuê một căn nhà trọ đơn tại khu nhà cũ kỹ.
Nói là nhà trọ đơn chứ thật ra là căn nhà cũ đã sắp bị dỡ bỏ.
Ninh Sơ thuê phòng ở trong này, một là vì cách bệnh viện Tiểu Tuyết ở khá gần, hai là vì giá cả ưu đãi.
Còn về hoàn cảnh, cô ở nước ngoài đến gầm cầu cũng đã ngủ qua rồi, chỉ cần có thể che gió che mưa là được.
Quẹo vào hẻm tối, cô ngựa quen đường cũ đến dưới căn nhà trọ 5 tầng.
Cô ở tầng ba, không có thang máy, đèn hành lang đã hỏng, điện thoại lại hết pin, Ninh Sơ sờ soạng mà mò lên.
Đến góc rẽ tầng hai, bỗng nhiên nhảy ra một bóng đen, Ninh Sơ nhíu mày, mới vừa định đẩy người nọ thì cổ tay đột nhiên nắm lấy.
Ngay sau đó, cô bị kéo đến trước một bức tường ngực.
"Không sao, chỉ là tên say thôi."
Nghe tiếng người đàn ông, tên say trước đó định chiếm tiện nghi của Ninh Sơ nhanh chóng chạy trốn.
Nghe ra âm thanh quen thuộc, Ninh Sơ cho rằng mình xuất hiện ảo giác.
Cô lui ra khỏi lòng người đàn ông, mượn ánh sáng u tối, thấy rõ mặt người đàn ông.
Vô cùng đẹp trai.
Ninh Sơ có vài giây hoảng hốt, lúc này còn tưởng mình trở về những năm tháng thời niên thiếu.
Nhưng mà, anh ta đã sớm không còn là thiếu niên đẹp trai trong trí nhớ của cô, mà cô, cũng không còn là thiếu nữ ngây ngô nữa.
"Sơ Sơ, anh tìm em thật lâu, sao em lại ở nơi này?"
Ninh Sơ điều chỉnh lại cảm xúc, mỉm cười với người đàn ông, "Anh Trì Mạch, đã lâu không gặp."
Quả thật đã lâu không gặp rồi, từ ngày cô bị tống ra nước ngoài, hai người đã không gặp nhau.
Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt không có chút cảm xúc khác lạ nào của Ninh Sơ, ánh mắt Trì Mạch trở nên thâm thúy, "Sơ Sơ, em vẫn còn giận anh sao? Năm đó sau khi em xảy ra chuyện kia, anh thừa nhận bấy giờ anh không chấp nhận được, anh cũng là bị mê hoặc..."
Ninh Sơ nhìn Trì Mạch, không nói gì.
"Anh biết, em ở nước ngoài mỗi lần em có bạn trai đều là tìm theo ngoại hình của anh, Sơ Sơ, anh xin lỗi, tha thứ cho anh có được không? Nhiều năm qua, trong lòng anh vẫn chỉ có em!" Trì Mạch nắm chặt vai gầy của Ninh Sơ, trong mắt tràn đầy tự trách cùng đau khổ.
Lông mi của Ninh Sơ thoáng run rẩy, nghĩ đến những chuyện trong quá khứ, sắc mặt cô có chút trắng xanh, trước khi cảm xúc trở nên không thể khống chế, cô đẩy hai tay Trì Mạch ra, "Không nói tới việc có tha thứ hay không, mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, huống chi, tôi hiện tại, rất tốt."
"Em ở nơi thế này mà còn rất tốt? Sơ Sơ, theo anh đi, sau này anh đảm bảo cho em cơm áo không lo."
Ninh Sơ nhắm chặt mắt, không muốn nói chuyện với anh ta nữa, "Tôi đi làm mệt mỏi, lên tầng nghỉ ngơi trước đây."
⬅ Trước Tiếp ➡