⬅ Trước Tiếp ➡
Anh ta, trắng nõn, đẹp trai cao gầy.
Khí chất cao quý lỗi lạc của vị công tử thế gia thời xưa, được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn trên người anh ta .
Lúc anh ta bước qua trước người Ninh Sơ, vẫn không hề liếc nhìn cô lấy một cái, giống như người trước đó giúp cô ổn định thân thể không phải anh ta vậy.
Bởi vì liên quan đến vẻ ngoài của anh ta nên Ninh Sơ không nhìn ra tuổi tác, nhưng từ khí chất toát ra từ trên người anh ta, cô đoán, anh ta hẳn là lớn tuổi hơn cô.
Năm nay cô mới 21, mặc dù đã trải qua nhiều chuyện, nhưng trên người vẫn không có được sự ổn trọng như của anh ta.
Chờ anh ta ngồi xuống, một lần nữa mở máy tính ra, cô không nhịn được nhìn về phía anh ta, đôi môi đỏ mọng nhếch lên, "Trước đó, cảm ơn anh nhé!”
Anh ta chưa trả lời, nhưng đôi môi mỏng có nhếch lên, độ cung thâm sâu.
Ninh Sơ lại một lần nữa bị anh ta coi như không có, cô cảm thấy vừa xấu hổ vừa buồn cười.
Cô lớn từng này, đây vẫn là lần đầu tiên gặp phải một người mà ngay đến ánh mắt cũng không bằng lòng cho người ta lấy một cái.
Giống như cô ở trước mặt anh ta, hoàn toàn không có chút mị lực phái nữ nào!
Ninh Sơ sờ cánh mũi, thu lại ánh mắt, lười phản ứng với anh ta nữa.
Đât tuyệt đối là người đàn ông cao ngạo nhất, lạnh lùng nhất mà cô từng gặp, không có cao ngạo, lạnh lùng hơn
………..
Trên áo sơ mi có một dấu môi nhàn nhạt
Sau thời gian bay dài những mười mấy tiếng, máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế thuộc thành phố Hạ Xuyên.
Ninh Sơ cầm hành lý ký gửi vận chuyển, chân giẫm giày cao gót, đi ra bên ngoài sân bay.
Tìm một vòng chỗ nơi đỗ xe, cô không thấy được xe đón, bèn cầm ra điện thoại ra gọi.
Một chiếc xe thể thao có vẻ ngoài cuồng dã bá đạo ngầu lòi xuất hiện.
Ninh Sơ mặc trên người bộ váy chiffon, lúc xe lao vút qua, thổi bay làn váy, tay không cầm điện thoại của cô vội vàng đè vạt váy, hai chân thẳng tắp thon dài khẽ khép lại.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông ăn mặc loè loẹt, đeo kính râm tà mị bước xuống từ trên xe.
Nhìn thấy Ninh Sơ cao gầy nhỏ nhắn, đang đứng trông bên nọ ngó bên kia, ngón cái cùng ngón trỏ bỏ vào môi, ngả ngớn huýt sáo.
"Đồ dê xồm!"
Âu Trạch kéo cái kính trên mũi xuống, đôi mắt đào hoa thâm thúy nhếch lên nhìn Ninh Sơ, "Cô nhóc, em nói ai thế?"
Đôi môi đỏ mọng của Ninh Sơ lạnh lùng nhếch lên, "Anh tiếp lời tôi thì tôi nói người đó!"
"Ôi chao, tôi nói này, cô nhóc em đó biết tôi là ai không?"
Có thể lái được xe thể thao Spyker số lượng có hạn toàn cầu, ở thành phố Hạ Xuyên này có thể có được mấy người? Còn không phải vị thái tử gia nhà họ Âu khiến người ta đau đầu sao?
Ninh Sơ không trả lời.
Âu Trạch tà tà nhếch khóe môi, Ninh Sơ cho rằng anh ta muốn đến gần cô, nhưng một giây sau, chỉ thấy anh ta vẫy vẫy tay, "Hêy, anh hai, em ở chỗ này!"
Từ trước đến nay Âu Trạch hung hãn ương ngạnh, bướng bỉnh lì lợm, không coi bất cứ ai ra gì, đến ông nội anh ta cũng hết cách với anh ta, chỉ có người khác nịnh bợ lấy lòng anh ta, đến khi nào cần anh ta lấy lòng người khác?
Ninh Sơ hiển nhiên tò mò, theo tầm mắt Âu Trạch, quay đầu nhìn lại.
Nhìn thấy người đàn ông lạnh lùng kiêu ngạo trên máy bay, đôi mắt đẹp của Ninh Sơ nheo lại.
Có thể khiến Tiểu Bá Vương họ Âu tự mình đến đón máy bay, lại còn cười lấy lòng như vậy, thân phận người này nhất định không đơn giản, khó trách lại cao ngạo như thế!
Quả thật đủ tư cách!
Tầm mắt dừng lại trên mặt anh ta, Ninh Sơ lại cảm thán.
Vẻ ngoài thật sự rất tuấn mỹ, khiến người ta phải kinh diễm! Những nơi anh ta đi qua, tất cả đều như chỉ để làm nền cho anh ta.
Lúc anh ta đi ngang qua bên người Ninh Sơ, hình như có chú ý đến ánh mắt quan sát của cô, cho nên đôi mắt hẹp dài có liếc cô một cái.
Ánh mắt lạnh nhạt đến mức tận cùng, giống như một thanh dao sắc bén.
Ninh Sơ thình lình sợ run.
Anh ta lên xe, trước khi cửa xe đóng lại, Ninh Sơ nghe thấy Âu Trạch cười nóii, "Anh hai, anh dọa sợ em gái người ta ròi!"
Ninh Sơ không nói gì trừng mắt nhìn Âu Trạch một cái.
Tới địa ngục đi cái em gái nhà anh!
...
Xe thể thao lao vút đi, nhìn bóng dáng kiều diễm từ từ nhỏ dần, Âu Trạch có hứng thú nói, "Anh hai, cô gái kia không chỉ có dáng vẻ xinh đẹp mà tính cách cũng thật thú vị!"
Ninh Sơ quả thật rất đẹp, thuộc loại cái loại đẹp đến chói mắt.
Gương mặt trái xoan tinh xảo như họa, trong đôi mắt hạnh thanh thuần lại mang chút phong tình, đôi môi đỏ tươi nồng cháy, đứng chỗ nào cũng có thể trở thành vật thu hút người khác.
Dung Cẩn Ngôn cúi đầu lấy điếu thuốc, châm lửa, ngón tay dài với những khớp xương rõ kẹp điếu thuốc, khuỷu tay đặt chống trê thành cửa xe, ánh mắt lạnh lẽo nhìn kính chiếu hậu.
Bóng dáng Ninh Sơ, vừa lúc biến mất trong tầm mắt.
"Anh hai, nếu anh nhìn trúng cô ấy, em xách về cho anh!"
Dung Cẩn Ngôn quét mắt nhìn Âu Trạch, ánh mắt như băng mùa đông, "Đừng có mang ý đồ với cô ấy."
Giọng nói lạnh nhạt, ngầm có ý cảnh cáo.
Âu Trạch đánh tay lái quẹo khúc cua, khóe mắt nghi ngờ liếc người đàn ông ngồi bên tay lái phụ.
Vẻ mặt anh vẫn lạnh lùng xa cách như trước, giữa hai đầu lông mày là sự bằng phẳng thật sự khiến người không nhìn ra anh đang nghĩ gì.
Âu Trạch đang muốn thu lại tầm mắt, chợt phát hiện trên vạt áo trắng tinh của Dung Cẩn Ngôn, có một dấu ấn đôi môi nhàn nhạt, anh ta 'wow' một tiếng.
Nghĩ chắc anh ta có hỏi, anh hai cũng sẽ không nói cho nên anh ta lại ngậm miệng.
⬅ Trước Tiếp ➡