Rượu đỏ dọc theo gương mặt đẹp đẽ, chậm rãi nhỏ xuống áo sơ mi trắng tinh.
Ninh Sơ vội vàng đặt ly rượu xuống, rút giấy từ dưới bàn tràn, khom người lau cho Dung Cẩn Ngôn.
"Ngại quá, tôi không cố ý - -" Ninh Sơ lau sạch rượu trên mặt Dung Cẩn Ngôn lại lau đến sơ mi trắng.
Lúc lau đến trước ngực, phát hiện rượu đỏ thấm qua sơ mi trắng, vải dệt kề sát da thịt loáng thoáng còn thấy được vân da, trong đôi mắt long lanh của cô không khỏi thoáng cho chút xấu hổ.
Trái lại không nghĩ tới trông bề ngoài anh khá gầy nhưng dáng người lại tương đối tốt.
Cô cũng không cố ý chạm vào anh, nhưng lúc lau thay anh, đầu ngón tay vô ý chạm vào cơ ngực, rắn chắc lại có lực, vừa nhìn là biết thường xuyên vận động.
"Nhìn đủ chưa?" Theo giọng nói lạnh lẽo của người đàn ông, cổ tay trắng mịn của cô cũng bị anh nắm lấy.
Ninh Sơ ngước hàng mi dài, chống lại đôi mắt sâu hun hút của người đàn ông, cô không kêu rên đau đớn, cũng không rút tay về, nụ cười mang tính lấy lòng, "Tổng giám đốc Dung, có người đụng phải tôi nên tôi mới không cẩn thận hất rượu vào người anh. Tôi đã chân thành xin lỗi rồi anh còn muốn sao nữa?”
Cô cười rộ lên, rất là xinh đẹp.
Mắt hạnh hơi cong, như những vì sao sáng ngời, nhìn kỹ sẽ thấy trong mắt cô không chứa chút độ ấm nào.
Dung Cẩn Ngôn không buông cổ tay cô ra, ngược lại còn nắm mạnh hơn. Nụ cười trên khóe miệng Ninh Sơ cứng đờ, trong lòng vừa tức vừa giận.
Nếu không phải chi phiếu ở trong tay anh, cô mới chẳng muốn tại ở đây cười giả lả làm lành với anh đâu!
Nghĩ đến vài ngày trước, cô còn định quyến rũ anh, muốn anh làm chỗ dựa vững chắc, giúp cô giải quyết chuyện của Tiểu Tuyết ***.
Cô lại cảm thấy thật sự buồn cười.
Ỷ vào mình có vài phần tư sắc, còn muốn sắc dụ người đàn ông có quyền thế nhất thành phố Hạ Xuyên, cô thật đúng là tự tin thái quá!
Mặc dù bị anh nhục nhã, nhưng vẫn là do cô tự dâng đến cửa.
Vốn bên cạnh cô chẳng ai đáng tin cậy, người có thể dựa vào, cũng chỉ có chính mình.
Dung Cẩn Ngôn dùng lực tay rất lớn, Ninh Sơ lại da mịn thịt mềm, làn da trắng nõn nháy mắt bị anh nắm ra một đường vết hồng.
Cô không phản kháng, mắt hạnh trắng đen rõ ràng vẫn lạnh lùng nhìn Dung Cẩn Ngôn.
Ước chừng một phút đồng hồ sau, giọng nói trời sinh như mang theo sự trào phúng của Dung Cẩn Ngôn mới vang lên, "Công việc đứng đắn thì không làm, chạy tới đây nhảy múa. Bản tính cô dâm vậy sao?"
Ninh Sơ đã rất lâu không bị người ta chọc cho tức nổ phổi, từ trước đến nay cô đều không để trong lòng lời nói của người đời, nhưng Dung Cẩn Ngôn lại cứ có bản lĩnh chọc giận cô.
Một bàn tay bị anh nắm không thể động đậy, nhưng tay khác thì còn, cô nhấc ly rượu còn chưa uống trên bàn, hắt hết vào người Dung Cẩn Ngôn, "Tổng giám đốc Dung, mong anh nói chuyện tôn trọng người khác chút!"
Mẹ nó, chưa thấy qua loại đàn ông nào đáng ghét như vậy, điển hình của loại được tiện nghi lại còn khoe mẽ!
Cô bị ép đến tình cảnh này, còn không phải nhờ anh ban tặng sao?
Ai khiến cô không thể tìm được việc?
Chất lỏng màu đỏ lại dọc theo gương mặt tuấn mỹ trắng nõn của Dung Cẩn Ngôn chảy xuống chiếc cằm nam tính rồi đến yết hầu, sau đó thấm vào sơ mi trắng.
Trong phòng bao thoáng chốc lặng ngắt như tờ.
Đám người Âu Trạch, Cố Ngọc vốn đang liếc mắt đưa tình với bạn gái, nhìn thấy cảnh tượng này, cũng không nhịn được toát mồ hôi lạnh thay Ninh Sơ.
Lục Chi Hoành ngồi ở ghế sô pha bên cạnh hút thuốc thấy vậy, anh ta đứng, ánh mắt lạnh lùng đi đến chỗ Ninh Sơ.
... ...
Không cẩn thận ngã vào trong lòng anh
Lục Chi Hoành thuộc loại hình cao lớn, lạnh lùng, vừa thấy đã biết có xuất thân từ bộ đội đặc chủng.
Anh ta có gương mặt góc cạnh, mắt sắc như ưng, ánh mắt tự như lưỡi kiếm sắc bén.
Ninh Sơ rất nghi anh ta có thể một tay bóp chết cô.
Đôi mắt cô xoay tròn, nghĩ đến em gái lễ tân của Dung thị có từng nói qua Dung Cẩn Ngôn có thể là gay, mà phản ứng của Lục Chi Hoành lại lớn như vậy, hai người bọn họ liệu có phải là một đôi không?
Cô hắt Dung Cẩn Ngôn hai lần rượu đỏ, Lục Chi Hoành muốn thay Dung Cẩn Ngôn tính sổ với cô hả ?
Xong đời rồi !
Đầu óc Ninh Sơ đảo nhanh, cô quay đầu nhìn về phía Âu Trạch đang nhìn chằm chằm mình, cười tươi nói, "A Trạch, lần trước đến sân bay, không phải anh đã nói sẽ mời tôi ăn cơm sao? Giờ tôi tan làm rồi, chúng ta có thời gian, cùng đi ăn khuya đi!"
Âu Trạch đột nhiên bị chỉ đích danh nghe thấy lời Ninh Sơ nói, nháy mắt hóa đá.
Anh ta có từng nói sẽ mời Ninh Sơ ăn cơm sao?
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kiều diễm của Ninh Sơ, nghĩ đến tư thái múa cột chọc người của cô, trái cổ anh ta giật giật, nhất thời không khống chế được bản thân, "Được thôi!"
Ninh Sơ thấy Âu Trạch không vạch trần mình, cô âm thầm thở hắt ra. Khóe mắt liếc hướng Lục Chi Hoành, phát hiện anh ta đã dừng bước lại, cô cười giảo hoạt.
May mà cô đủ cơ trí, đúng lúc chuyển mục tiêu, nếu không để cho Lục Chi Hoành nhìn ra cô muốn quyến rũ Dung Cẩn Ngôn, không chừng sẽ bóp chết cô mất!
Dung Cẩn Ngôn thu hết biểu cảm của Ninh Sơ vào trong mắt, anh nhếch môi mỏng, đầu ngón tay thoáng dùng sức một cái, Ninh Sơ mất trọng tâm, thân thể trực tiếp ngã về phía trước.
Vừa lúc rơi vào trên người Dung Cẩn Ngôn.
Bàn tay cô, không cẩn thận vồ đến khuôn mặt tuấn tú.
Cô nghe thấy anh kêu một tiếng đau đớn, đại khái là bị cô vỗ đau rồi.
Đám người Âu Trạch thấy vậy, im thin thít không dám nói một tiếng.
Người phụ nữ này, quá lớn mật đi!
Âu Trạch có chút đồng tình nhìn Ninh Sơ, anh hai từ trước đến nay không thích phụ nữ đến gần, Ninh Sơ lại còn đánh anh, đây không phải là nhảy vào trong hố lửa sao?
Buổi tối còn muốn cùng cô ăn khuya sao?
Ninh Sơ mặc trên người đồng phục của quán bar, vật liệu may mặc rất mỏng, Dung Cẩn Ngôn lại ngay gần sát, lúc hơi thở phả vào mặt cô, cả người cô đều như điên mất, một dòng điện xa lạ chạy dọc tứ chi đến da đầu.
Cô vội vàng rút tay.
Ninh Sơ xấu hổ muốn đứng dậy, nhưng cô đi giày cao gót, vừa mới bị anh kéo tới, cô còn chưa đứng thẳng, mắt cá chân đã truyền đến cơn đau, khiến cô lại ngã lên người anh.