Túc Kiều Kiều lập tức chột dạ, nhanh chóng hỏi “Hồng Hồng à, anh ấy biết hệ thống không? Anh ấy có biết tôi muốn hoàn thành nhiệm vụ rồi đổi tiền không?”
Nếu như hệ thống này hai người đều biết, vậy thì thật là xấu hổ.
Cũng may hệ thống Hồng Nương rất mạnh mẽ, lập tức trả lời “Không biết, người ta chỉ ràng buộc với ký chủ đại nhân thôi.”
Túc Kiều Kiều phào nhẹ nhõm, cũng bình tĩnh hơn rất nhiều, chỉ vào bình ấm trên tay thanh niên kia “Cái kia... Ba tôi bảo tôi mang súp đậu xanh đến đây.”
Nhưng đừng để cô lấy lại bình ấm, nhiệm vụ còn chưa hoàn thành
Bốn người khác lập tức nhìn ra tình huống không đúng, có chút chần chờ, Tưởng An chạy tới do dự thấp giọng hỏi “Anh à, đây là chị dâu tương lai đúng không?”
Đừng nhận nhầm người đấy nhé
Song Tống Thanh Hàm căng mặt gật đầụ
Mấy người nhất thời thả lỏng, cười nói “Vất vả chị dâu rồi, chúng ta mau uống đo, đây chính là canh đậu xanh chị dâu đưa tới đó.”
Nói xong Trương Tráng đã mở ấm ra, ba người còn lại vội vàng đưa chén tới chờ, rất nhanh mỗi người một chén.
Tưởng An dẫn đầu uống một ngụm, nếm được mùi vị ngọt ngào kia, cậu ta vui mừng nói “Chị dâu, bên trong còn thêm đường sao?”
Bánh Bao
Đường?
Tống Thanh Hàm hoài nghi mang theo cảnh giác nhìn cô một cái, trong nhận thức của anh, Túc Kiều Kiều không nỡ cho người khác uống nước đường đâụ
Còn nhớ lần năm ngoái trở về, cô ôm nước đường đi ra ngoài khoe khoang, hai đứa cháu trai của cô trông mong đi theo bên cạnh, nghĩ có thể nếm một ngụm.
Thế mà cô trực tiếp đẩy người ra, không để ý hai đứa nhỏ đau đớn òa khóc, nói thẳng đường này chỉ có cô uống không được mới có thể cho bọn họ, không cho phép bọn họ.
Dáng vẻ kia, anh vẫn còn nhớ như in.
Chắc là chiến hữu nếm được một chút vị ngọt, cố ý phóng đại đúng không?
Túc Kiều Kiều bị ánh mắt Tống Thanh Hàm nhìn khiếp vía, nhưng đối mặt với quân nhân tươi cười xán lạn, cô vẫn cười gật đầu “Mọi người chịu mệt mỏi rồi, uống chút ngọt bổ sung chút ngọt.”
“Đa tạ chị dâu ”
“Không mệt không mệt.”
“Chút chuyện này còn không mệt bằng lúc chúng tôi huấn luyện.”
Mấy người anh một câu tôi một câu, không hề quan tâm khoát tay.
Tống Thanh Hàm “...” Dối trá
Anh nhìn mấy người tâng bốc ngút trời kia, đôi mắt híp lại, đây là lần đầu tiên anh biết mấy anh em này đều biết nạnh hót người khác nhỉ?
Tưởng An nhạy cảm nhận thấy được ánh mắt lạnh lẽo sau lưng, nhìn qua, chỉ thấy sắc mặt đại ca như có chút không vui, cậu ta theo bản năng nhìn chị dâu xinh đẹp bên cạnh, vội phản ứng lại, cười gượng nói “Đại ca, ngại quá, chỉ lo cho mình, anh cũng uống đi.”
Nói xong, cậu ta rót cho Tống Thanh Hàm một chén đưa đến bên cạnh anh.
Đối mặt với sự nhiệt tình của đồng đội, Tống Thanh Hàm dừng một chút, nhưng rốt cuộc là ý tốt của người ta, anh vẫn nhận lấy, nói cảm ơn với cô gái mà đồng đội khoe khoang “Cảm ơn.”
Giọng nói cứng rắn, Túc Kiều Kiều thiếu chút nữa cho rằng anh đang đòi nợ, muốn nói hay là anh đừng uống nữa, dù sao cũng không phải cho anh, là cho chiến hữu của anh.
Có điều Tống Thanh Hàm nói xong lập tức uống một ngụm canh đậu xanh lớn, vốn muốn giải khát, ai ngờ đầu lưỡi chạm tới canh đậu xanh, lại nhấm nháp ra vị ngọt trong đó.
Làm cho anh đều có chút cảm thấy hơi ngấy, còn có nhiệt độ lạnh lẽo kia, vừa nuốt xuống bụng nhất thời cảm giác cả người thoải mái, nhiệt độ quanh người mát mẻ hơn rất nhiềụ
Chỉ là... thật sự có đường?
Tay Tống Thanh Hàm bưng canh đậu xanh cứng đờ ở đó, vành tai nóng lên.
Sau khi Tống Thanh Hàm cũng uống canh đậu xanh xong, giọng nói đáng yêu của hệ thống Hồng Nương lại vang lên “Nhiệm vụ 1 hoàn thành, phần thưởng đã được phát, ký chủ có thể trích xuất bất cứ lúc nào.”