⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên chủ và một thanh niên tri thức thức khác trong đội gặp gỡ nhiều hơn một chút, cho nên đôi bên có chút ái muội.
Nguyên chủ lập tức làm một việc đó chính lànannan đào hôn.
Cũng chính vì việc này mà Túc Kiều Kiều mới tới đây, chỉ là làm cho cô không hiểu, trong trí nhớ rõ ràng nguyên chủ đi lên trấn, cô và thanh niên tri thức kia hẹn nhau gặp ở trấn, nhưng hết lần này tới lần khác lúc Túc Kiều Kiều đi tới, bản thân vẫn loanh quanh ở trong núi.
Ký ức đến đây không còn nữa, đầu óc Túc Kiều Kiều khi đó đần độn, hiện tại nhìn lại cũng nhìn không ra vấn đề gì.
Cô xuyên qua đến chỗ này, tỉnh lại chính là ở nhà họ Túc, vừa mới tỉnh, bởi vì tình tiết phát triển quá mức ly kỳ, Túc Kiều Kiều có chút bối rối.
Vốn định đi ra xem một chút, ai ngờ lúc này cha nguyên chủ trở lại, vừa thấy cô tỉnh nhất thời bùng nổ dạy dỗ cô, cũng cũng chính là hình ảnh vừa rồi.
Thông qua tên của nguyên chủ, cùng với tên của ngôi làng này, Túc Kiều Kiều biết, đây là một quyển văn ngọt sủng vào thập niên 70.
Nữ chính là thanh niên tri thức về quê mùa thu năm 1972, nam chính là Tống Thanh Hàm.
Bánh Bao
Từ góc độ trong sách, trang bên đã giới thiệu qua tình huống của Tống Thanh Hàm.
Trước khi cắm trại Túc Kiều Kiều đã đọc quyển sách này rồi, sau đó ra ngoài cắm trại quá bận rộn, thế là cô không đọc nữa, trước mắt cô chỉ biết mấy vạn chữ về cốt truyện lúc từng đọc đấy thôi.
Tống Thanh Hàm cố ý nhắc tới hôn sự này, chính là muốn nhân cơ hội giải trừ hôn ước, ai ngờ Túc Chính Dương đối với hôn sự này quá mức kiên định, anh nhắc tới, Túc Chính Dương không nói hai lời lập tức đáp ứng.
Sau đó muốn lấy lui làm tiến, giải trừ hôn ước ông ấy cũng không đồng ý.
Hơn nữa nguyên chủ chạy trốn thất bại, càng làm cho Túc Chính Dương tức giận vô cùng, thế là dứt khoát trói cô gả cho anh.
Kết quả nguyên chủ thừa dịp Tống Thanh Hàm sinh bệnh, mà cắm sừng anh, còn thiếu chút nữa bị người vạch trần.
Vì không muốn bị phán tội lưu manh, kẻ thông đồng với nguyên chủ lúc này mới mang theo cô rời đi.
Hai người bỏ trốn, Tống Thanh Hàm sống một mình, ngày qua tháng nọ chữa trị chân mình, tuy rằng ở trong mắt người ngoài, cuộc sống của anh rất thê thảm.
Nhưng từ lúc bắt đầu nữ chính không cẩn thận có một ít giao tiếp với anh mà nói, thì cuộc sống của Tống Thanh Hàm cực kỳ thoải mái.
Đương nhiên Túc Kiều Kiều đã đọc đến chỗ này, phát triển phía sau, cô liền không biết nữa.
Có điều cũng không quan trọng, dù sao đây cũng là một quyển sách hiện đại, chuyện phạm pháp nhân vật chính sẽ không làm, hơn nữa Tống Thanh Hàm là quân nhân, làm người chính trực, hẳn là sẽ không trả thù.
Về phần đào hôn...
Không cần cốt truyện, Túc Kiều Kiều đều có thể biết, nguyên chủ và thanh niên tri thức kia sau khi chạy trốn ngày tháng sống sót cực kỳ thê thảm, không chừng bị người ta bán đi.
Hơn nữa chính Túc Kiều Kiều cũng là một người được cưng chiều từ bé, vai không thể gánh tay không thể nhấc, nguyên chủ mang theo tiền riêng đi, kết quả các cô chắc đã trao đổi cuộc sống, tiền kia cũng không để lại cho cô.
Bản thân cô... Không mang theo tiền mặt khi ra ngoài, tôi không thích đeo đồ trang sức.
Bánh Bao
Bây giờ một nghèo hai trắng, chỉ có thể thành thật chấp nhận số phận.
Nếu nói chống cự cuộc hôn nhân này, vậy càng không có khả năng, nguyên chủ ầm ĩ thành như vậy, lời tốt lời chê không biết nói bao nhiêụ
Cha cô cũng không đồng ý từ hôn, đến chỗ cô, càng không có khả năng.
Cho nên hiện tại chờ đợi cô chỉ có một kết cục, đó chính là thành thật kết hôn.
Dù sao Tống Thanh Hàm không thích cô, hai người bình an sinh sống qua vài năm, chờ kỳ thi đại học được khôi phục, cô sẽ đi thi đại học.
⬅ Trước Tiếp ➡