Đêm qua Túc Kiều Kiều nằm mơ thấy nó, đang nghĩ nếu không tự mình làm chút, hiện tại phần thưởng trực tiếp tới, cô quyết đoán lựa chọn tiếp nhận.
Bánh Bao
Chờ Tôn Phương ăn kẹo sữa mặt mày hớn hở, Túc Kiều Kiều khẽ nói “Mẹ, anh ấy đã mua kẹo sữa, vậy chúng ta có mời chiến hữu của anh ấy ăn cơm không?”
Lời này hợp tình hợp lý, nói xong, Túc Kiều Kiều vì sự cơ trí của mình mà khen ngợi, cô quá thông minh.
Tôn Phương lập tức nhíu mày “Mời bọn họ ăn cơm làm gì? Thằng bé mua đồ cho con là việc nên làm Chẳng nhẽ để con vất vả gả qua đó sao?”
Túc Kiều Kiều khẳng định “Dù sao căn nhà đó cũng phải ở, bọn họ giúp sửa chữa nhà cửa cũng là giúp con."
"Hơn nữa con còn nghĩ đến lúc đó mời bọn họ hỗ trợ xây một cái nhà vệ sinh."
"Lần trước con đi xem, bên kia cũng không có nhà chỗ đi vệ sinh, nếu buổi tối con đau bụng thì làm sao bây giờ.”
Những nơi có vị trí tương đối lớn trong nhà ở nông thôn sẽ tự xây nhà vệ sinh, bên cạnh là đất tự giữ, bón phân trực tiếp rất tốt, nhưng không phải nhà nào cũng có.
Tôn Phương lập tức hiểu ra, tính tình của bà ấy từ trước tới giờ vốn cứng rắn, nhưng đối với con gái thì vẫn phải mềm lòng, tuy có chút không tình nguyện, nhưng vẫn gật đầu nói “Được, đến lúc đó để ba con nói với bọn họ một tiếng, nhất định phải xây cái đó.”
“Mẹ thật tốt ” Túc Kiều Kiều ôm cánh tay mẹ mình lắc lư, vẻ mặt tươi cười “Tốt nhất còn phải có một gian phòng để tắm rửa ”
“Được rồi ”
Tôn Phương cười ha hả gật đầu, đáp ứng xong, bà ấy đập bốp vào vai bạn già, tức giận nói “Nghe thấy không? Con gái ông muốn gì? Tối nay mời họ ăn tối, ăn xong nhớ nói một tiếng.”
“Biết biết ” Túc Chính Dương trong lòng vui sướng, cũng không ngại bạn già động thủ đánh mình, tâm trạng tốt đẹp gật đầu, có điều chờ Tôn Phương rời đi, ông ấy liền lôi kéo Túc Kiều Kiều thấp giọng nói “Con đi nói với Thanh Hàm một câu, nói là chiến hữu thằng bé đều đến hỗ trợ lâu như vậy."
"Chúng ta cũng nên mời bọn họ ăn một bữa cơm, đi sớm một chút, sợ đến lúc đó bọn họ đều đi bán raụ"
"Nếu con rảnh rỗi thì đi lên trấn mua một miếng thịt, không được lát nữa ba xuống sông mò hai con cá.”
Bánh Bao
Tối hôm qua ông ấy lén lút bẫy được hai con thú rừng, nhưng mà giờ đã bị bán đi rồi, chứ không để ại, hơn nữa thú rừng cũng không ngon, còn không bằng thịt lợn nhà.
Túc Kiều Kiều ngoan ngoãn gật đầu “Vâng.”
“Đây là tiền và phiếu mua đồ, con cầm đi.”
Túc Chính Dương đưa cho cô hai đồng cộng thêm tờ phiếu hai cân thịt.
Lúc này thịt lợn vẫn là bảy hào một cân, cần phiếu thịt mới có thể mua được.
Nguyên chủ trước kia rất thích chạy việc này, bởi vì luôn có thể có tiền còn dư lại, tiền tích cóp của cô ấy có từ như thế.
...
Lấy được tiền và phiếu, Túc Kiều Kiều trực tiếp đến chỗ Tống Thanh Hàm.
Vẫn là cảnh tượng trước đó, có điều rõ ràng trong sân sạch sẽ hơn rất nhiều, phòng ốc nhìn cũng sạch sẽ, có khuôn mẫụ
Mấy thanh niên nhìn thấy Túc Kiều Kiều, đám người đang bận rộn đều dừng lại, cười ha hả nói “Chị dâu, mau vào ngồi.”
Tống Thanh Hàm hai tay chống nạng, được Tưởng An dìu từ cửa lớn đi ra, nhìn thấy cô gái ở cửa, anh có phần kinh ngạc.
Túc Kiều Kiều kiếp trước thật ra có chút sợ hãi xã giao, lúc này bị năm người đàn ông nhìn, lập tức cảm giác da đầu tê dại, khẩn trương thiếu chút nữa nói không nên lời.
Cô nhút nhát mỉm cười, bước vào viện, lại không ngồi xuống, ánh mắt dừng ở bắp chân bọn họ, lời Túc Chính Dương dạy cô cũng không nhớ rõ, gượng gạo nói “Tôi đến mời các người buổi tối đến nhà ăn cơm, lúc xong việc chiều là được, tôi đi trước.”