⬅ Trước Tiếp ➡
“Hẳn là... Được chứ?” Trương Tráng không khẳng định lắm.
Hai người bọn họ muốn đi trấn mua cơm, dù sao năm người đàn ông, Tống Thanh Hàm nấu cơm không sao, quá lãng phí đồ đạc, ăn cơm chỉ có thể như vậy, ai ngờ mới đi đến cửa thôn liền nhìn thấy cảnh tượng như kia.
Đợi lát nữa trở về nhất định phải nói với anh Thanh Hàm một chút, dọa anh ấy
Hai người trong lòng suy nghĩ xong, lại không hẹn mà cùng nhìn đối phương.
Bánh Bao
Rồi nhìn thanh niên còn đang té trên mặt đất kia, nhe răng cười một tiếng, Tưởng An nói “Lên?”
Trương Tráng quyết đoán gật đầu “Lên ”
Dám quyến rũ chị dâu, không cho chút giáo huấn làm sao được?
Sau đó Vu Xuân Hạo khó khăn mới bình tĩnh lại muốn đứng lên, chỉ thấy hai thanh niên cao lớn đứng ở trước mặt, anh ta đang muốn hỏi đối phương có chuyện gì, chỉ thấy một nắm đấm lao tới trước mặt “Dậy dỗ nhau tý nhỉ, không được quyến rũ chị dâu chúng tôi ”
“Đúng vậy Sau này nhìn thấy chị dâu đều phải đường vòng cho ông đây ”
“Ối ốinannan” Vu Xuân Hạo bị đánh đến không có sức đánh trả, anh ta nức nở hai tiếng dứt khoát ôm đầu chịu đựng, chờ đối phương đánh đủ, anh ta mới mờ mịt ngẩng đầu lên, khổ sở hỏi “Chị dâu các người là ai?”
Trương Tráng và Tưởng An “... Mẹ nó, ngay cả chị dâu là ai cũng không biết, còn dám quyến rũ hả? Tiếp tục đánh đi ”
Cả ngày hôm nay Túc Kiều Kiều như lượn tàu siêu tốc.
Đầu tiên là ý thức được mình xuyên qua, tiếp nhận trí nhớ của nguyên chủ, sau đó lại phát hiện bàn tay vàng, giống như chơi trò chơi làm mấy nhiệm vụ, còn nhận được mấy phần thưởng.
Sự việc quá mức huyền huyễn, chờ cô choáng váng trở về nhà, nhìn ba đứa cháu nhỏ đang chơi trong sân, đầu óc bỗng nhiên tỉnh táo.
Phản ứng lại nannan canh đậu xanh kia hình như cô còn chưa uống ngụm nào đâu đấy?
Quá là đen đủi mà
Túc Kiều Kiều thiếu chút nữa lau nước mắt
Có điều thành quả ngày hôm nay vẫn rất đáng khen, ngụm canh đậu xanh kia cũng không quan trọng như vậy.
Ba đứa nhỏ trong nhà đều rất nghe lời, Túc Kiều Kiều sợ bọn nó gặp chuyện không may, thế là ngồi ở cửa nhìn bọn họ.
Thuận tiện bỏ ra năm hào đổi một ít kẹo mạch nha ở trong thương thành hệ thống Hồng Nương, có đường, trẻ con càng ngoan, mỗi đứa liên tục gọi cô ơi, còn gọi rất hăng say nữa.
Bọn nhỏ đều đơn thuần, trong trí nhớ của nguyên chủ, quan hệ của Túc Kiều Kiều và mấy đứa cháu trai không tốt, bởi vì ba mẹ bọn họ luôn cướp đồ ăn của cô.
Bánh Bao
Cô cảm thấy đồ đạc của ba mẹ cho đều là của mình, tự nhiên không vui rồi.
Có điều hiện tại Túc Kiều Kiều không quan tâm những thứ này, cũng nguyện ý cho một ít kẹo đổi lấy sự thành thật của ba bé con này.
Đại Bảo tương đối hiểu chuyện, mang theo hai đứa em trai chơi đùa, ăn kẹo trong miệng, ánh mắt sung sướng nheo lại, vui vẻ nói “Cô, có phải cô sắp lập gia đình không, vô cùng vui vẻ không?”
Nếu không làm thế nào cô có thể cho chúng nó kẹo chứ?
Túc Kiều Kiều lắc đầu, quyết đoán lắc đầu “Không phải ”
Đại Bảo nghi hoặc nhìn cô, còn muốn nói cái gì, đôi mắt Túc Kiều Kiều nheo lại, căng thẳng mặt đe dọa nói “Còn nói sẽ không cho mấy đứa ăn.”
Đại Bảo sợ tới mức lập tức lắc đầu, không dám nói nữa.
Túc Kiều Kiều mỉm cười, cũng có chút thèm ăn.
Thật ra hệ thống còn tồn tại không ít thứ, nhưng cô không dám sử dụng.
Bởi vì nguyên chủ không làm gì, nào có mấy thứ này, không phải đều do ba mẹ Túc cho sao?
Cô dám lấy ra kẹo mạch nha cũng là bởi vì thứ này ở nông thôn còn rất phổ biến, nguyên chủ thường xuyên ăn, vụng trộm giấu chút không sao, nếu đổi thành kẹo thỏ trắng, không có lý do hợp lý, mẹ cô khôn khéo, thoáng cái có thể nhìn ra có chỗ không đúng.
⬅ Trước Tiếp ➡